Thứ Hai, 8 tháng 8, 2011

HỐI ỨC


Cô gái Thanh niên xung phong thời chống Mỹ
Ảnh Chiến sĩ - Nghệ sĩ: Ngô Toàn Thắng

Nhân dịp ky niệm 40 năm (8/1972-8/2011), tôi được Tỉnh uỷ  điều động tham gia bộ khung lãnh đạo trên 1200 thanh niên quê hương đất Tổ lên đường làm nhiệm vụ mở đường chiến lược tuyến 217B trên đình Pa Pông - Tây Trường Sơn (theo đề nghị của các Bạn Lào) phục vụ cho cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của hai dân tộc Việt - Lào. Thực hiện lời Bác dậy: Không có việc gì khó/Chỉ sợ lòng không bền/Đào núi và lấp biển/ Quyết chí ắt làm nên. Con Lạc cháu Hồng trên quê hương đất Tổ mang theo sức mạnh truyền thống của dân tộc từ thời Hùng Vương dựng nước,tình yêu quê hương đất Tổ Vua Hùng, và đặc biệt sức mạnh tinh thần của lời Bác dạy, đơn vị đã vượt qua muôn vàn khó khăn gian khổ, hy sinh xương máu hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ và vinh dự được Đảng, Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang tháng 2 năm 2010. Nhân dịp kỷ niệm 40 năm ngày lên đường đi làm nhiệm vụ quốc tế, tôi xin trân trọng gửi tới các bạn một số bài thơ của tôi và bạn bè viết về một thời hào hùng,của tuổi trẻ.

Bà: Nguyễn Thị Hà Thứ trưởng Bộ Nội vu thừa uỷ quyền
Chú tịch nước trao danh hiệu anh hùng LLVT
Ảnh Ngô Toàn Thắng

Đ/C Nguyễn Hải BT tỉnh đoàn, lãnh đạo tỉnh Hội cựu TNXP
và BCH đơn vị truyền thống TNXP 253 nhận danh hiệu
(Ảnh Ngô Toàn Thắng)

LÊN ĐƯỜNG
Trích chương I Trường ca:
Con Lạc Cháu Hồng trên đình Pa Pông
Tác giả: Ngô Thái.

Mùa Thu năm một chín bẩy hai (1972)
Đất nước gồng mình trong cuộc chiến kéo dài
Gian khổ hy sinh không thể nào kể xiết
Lời Bác Hồ đã vang lên tha thiết:
"Dù phải đốt cả dãy Trường Sơn
Cúng quyết giành Độc Lập Tự Do"
Cả dân tộc vùng lên như biến xô bờ...
Từ những thôn làng quê hương đất Tổ
Con cháu Lạc - Hồng ký tên bằng máu đỏ
Tình nguyện đi trong đội ngũ điệp trùng
Tạm biệt quê hương đất Tổ Vua Hùng
Gác tình riêng lên đường  vào tuyến lửa
Đội Thanh niên xung phong 253 hình thành từ đó...!


CLB thơ Việt Nam &Tỉnh đoàn Phú Thọ tồ chức giới thiệu Trường ca
"Con Lạc cháu Hồng trên đình Pa Pông tại cung Văn hoà Lao động tỉnh
(Ảnh Ngô Toàn Thắng)

Ảnh tư liệu


Bà Đại sữ Đặc mệnh toàn quyền nước CHDCND Lào
cùng mùa Lăm Vông chào mừng đội TNXP 253 trong
buỏi lễ đón nhận danh hiệu Anh hùng LLVT
(Ảnh Ngô Toàn Thắng)

TẾT ĐẦU TIÊN TRÊN ĐÂT BẠN LÀO
(Kỷ niệm mủa thu năm 1972)


Trọn đời khắc cốt ở trong ta
Huội Bén* khe sâu một nếp nhà
Cái tết đầu tiên trên đất Bạn.
Thế mà cứ tưởng mới hôm qua
Rượu nồng Bạn tặng - nồng hơi rượu
Hoa đẹp ai trao - đẹp sắc hoa?
Điệu múa Lăm Vông sao uyển chuyển
Hủa Mường** nhớ lại có đâu xa...!

­­­­­­­­­­­­­­­_________________________________
 
*Nơi Ban
Chỉ Huy Đội 253 đơn vị anh hùng đóng quân


** Huyện Húa Mường thuộc tỉnh Hủa Phăn (Lào)


Chiến sỹ TNXP thời chống Mỹ


                                                                      Ảnh tư liêu
HY SINH THẦM
LẶNG

(Tặng
các nữ Cựu TNXP Trường Sơn)


Mái
tóc em – Nhung huyền óng mượt
Trải
dãi d'u mưa nắng…rừng sâu
Rơi
rụng mãi, mỗi lần em chải
Để
lộ dần một lớp da nâu…!


xám xanh – Đôi  mắt đổi mầu
Môi
thâm xịt, sau những cơn sốt rét
Nhìn
thấy em, lòng anh đau xót
Lửa
hận thù ngút tận trời xanh!

Anh
mong ngày thống nhất đến nhanh
Để
em đựơc làm dưyên con gái
Bưởi
nhiều hoa – tha hồ em hái
Quả
trĩu cành – bồ kết trên cây

Chiến
tranh qua,  từ  rất lâu ngày...
Da
vẫn xạm, nỗi buồn u uất!
Qua
chiến tranh…tuổi xuân vuột mất
Lỡ
duyên  đành... lẻ bóng đơn côi.!


Không  tiếng trẻ thơ - vắng tiếng ru hời…
Không
bờ vai - em tựa lúc chơi vơi…
Không
mái nhà -  đủ che mưa nắng
Em
lặng thầm… chịu đựng dần quen!


Khi
có Hội* cuộc đời bừng sáng
Trong
tình thương mái ấm Hội trao**
Mất
tuổi xuân –  em được tình người…

có cả tương lai đất nước.!


––––––––––––––––––––––––


  * Hội
cựu TNXP Việt Nam
** Tặng nhà tình nghĩa



"Xẻ dọc Trường Sơn đi đánh Mỹ
Mà lòng phơi phới dậy tương lai"
(Ảnh tư liệu)


HƯƠNG HOA RỪNG XƯA
(Tặng Ngô Thái và đồng đội của anh:
đội TNXP 253 đơn vị Anh hùng LLVT)
                Ngô Toàn Thắng


Đọc thơ anh, mắt rơm  rớm lệ!
Hồi tưởng chảy về trên khóe mắt cay cay
Đồng đội thân yêu ơi! Sao quên được những ngày
Khi nắng cháy da - Khi mưa rừng xối xả
Bỗng vụt  lên giữa muôn trùng cây lá
Những nhành hoa - Con gái quê mình
Dâng cả tuổi xuân - Không quản ngại hy sinh
Đường ra trận khét nồng mùi đạn lửa
Những cô gái trạc tuổi xuân hơ hớ
"Ham sống vô cùng - Nhưng không sợ hy sinh"
Như những bông hoa thơm ngát trắng trinh
Tỏa hương khắp cánh rừng rát một mầu trời đỏ
Em bước ra từ những trang sách mở
Mỗi lần tôi đọc những vần thơ

Hương hoa rừng xưa, theo tôi đến bao giờ ???

                              Ngô Toàn Thắng-Ngô Thái

Nguyễn Văn Đề
Quý tặng nhà thơ- Chiến sĩ Ngô Thái

(Cán bộ đội TNXP 253 Anh hùng)

Việt - Lào hai nước tương đồng
Chung lưng đánh Mỹ, tương đồng cùng nhau
Nghĩa tình vàng đã bền lâu
Mở đường máu thịt, xây cầu bằng xương

Trường Sơn, vạn dặm khôn lường
Mưa bom bão đạn coi thường hiểm nguy
Hoà bình. anh nghĩ, anh suy
Nhà thơ - Chiến sĩ đi từ  tâm ra

Thép lửa nẩy nở tài hoa
Xứng danh hào khí ông chaTiên - Rồng
Hoa Ban nở trắng Cửu Long
Van Xuân đào thắm dòng sông Hồng Hà...!

Phạm Huy Thông
(Nguyên đội trường TNXP 253)

TẶNG BẠN NGÔ THÁI.

Quan san muôn dặm cách trời Tây
Nhớ bạn tâm giao, nhớ những ngày
Bát tiết chung lòng, lòng chẳng đổi
Tứ thời đấu cật, cật không thay
Nắng mưa dầu dãi bao điều khổ
No đói vui buồn, vạn đắng cay

Nhớ lại Pa Pông thời đánh Mỹ
Ngoái trông chỉ thấy núi trời mây...


Ảnh tư liệu

ĐÈO MƯỜNG LIỆT

Vượt dốc hành quân đến bản Mèo
Đường đi thươn thẹo, dốc cheo leo
Lam nham vách núi rêu xanh mọc
Lởm chởm bên đường, đá mốc meo
Nước chảy đâu đây nghe róc rách
Phong Lan khoe sắc mấy dò treo
Lá dong một bó trên vai nặng*
Bước thấp, bước cao...trở  xuống đèo
_______________________________
*Anh em lấy lá đong về gói bánh trưng ăn tết đầu tiên ở Lào


                    TẢN MẠN ĐÔI DÒNG TRONG TRỜI THU THÁNG TÁM
                                         Chiến
sĩ - Nghệ sĩ: Ngô Toàn Thắng


     
Những năm gần đây phong trào thơ Đường đang được hồi phục ở nhiều địa phương
trong cả nước. Đặc biệt từ khi Unesco ghi nhận thơ Đường là di sản văn hóa Phi
vật thể. Một tổ chức mới được hình thành ở Việt Nam đó là: Unesco thơ Đường Đất
Việt. Tôi đã xem và đọc nhiều bài thơ Đường được đăng tải trên trang WEB Thơ
Đường Đất Việt, trên các tạp chí, báo và các Thi Đàn. Hầu hết vẫn bị khuôn cứng
và gò bó trong niêm luật nên hạn chế khá nhiều cảm xúc, ý tứ của tình thơ đang
chảy trong suy tưởng của người làm thơ.


     
 Hôm nay qua nhà anh Ngô Thái – Chủ tịch hội Cựu TNXP, Phó chủ tịch Unesco
Thơ Đường tỉnh Phú Thọ, được xem: Một Nẻo Đường Thi anh mới xuất bản đầu năm
nay, tôi nhận ra anh đã vượt qua cái khe khắt, chính tắc của thơ Đường để thổi
hồn cuộc sống đang diễn ra rất sinh động giữa đời thường vào thơ mà vẫn không
phạm luật. Thì ra thơ Đường vẫn có tiếng nói sâu sắc và khúc triết về cuộc sống
đang chuyển động không ngừng chứ không phải chỉ là tả cảnh, tả tình, mượn cảnh
thiên nhiên gửi nỗi niềm uẩn ảo, đôi khi bế tắc của con người vào đó.


     
Đọc” HỒI ỨC” một bài anh mới viết trên Blog của anh, tôi lại không thấy thể
loại thơ Đường mà chỉ là dạng thơ bốn câu từng chùm diễn tả tâm tư hoài niệm về
một thời bom lửa chiến tranh trên mặt trận mở đường ra tiền tuyến và làm nhiệm
vụ quốc tế trên đất bạn Lào. Những vần thơ cùng những lời tâm sự của anh ôn lại
mùa thu năm ấy (1972) hàng ngàn người thanh niên đất Tổ lên đường ra trận. Gần
bốn mươi năm với bao thăng trầm, kì tích làm sao có thể gói gọn trong 56 từ và
bảy chữ tám câu (thất ngôn bát cú) được. Anh đã viết một Trường ca về điều này
mà vẫn cảm thấy chưa diễn tả hết lòng mình với những người đồng đội thân yêu…


     
 Nhân bàn về thơ Đường tôi đề nghị anh thử bóc ra từng khía cạnh để viết
vậy. Hãy làm một cái gì đó mới hơn, gần gũi và mang hơi thở của cuộc sống bằng
hình thức của thể loại thơ uyên bác này xem sao. Nói là làm liền. Sau đây xin
mời các bạn chúng ta cùng phán xét về một “Thỏi Đường Thi” kiểu mới này.


     
Tôi viết ra khi đọc thơ của anh và nghe anh kể chuyến sang thăm lại Nước Bạn
Lào, thăm chiến trường xưa. Nơi ấy còn những người đồng đội thân yêu đang độ
tuổi thanh xuân, tràn đầy nhựa sống, xanh tốt tình đời mà vĩnh viễn ở lại với
mây ngàn, gió núi trên đỉnh đèo lộng gió biên cương. Tôi viết khi lòng mình hồi
tưởng lại những tháng năm khói lửa mà tôi đã từng được sống và chiến đấu như
các anh, các chị và cũng đã từng đi tìm dấu tích những người đồng đội thân yêu
của mình trong những năm tháng sau chiến tranh.


     
Nào xin mời các bạn nếm thử vị “mặn mặn, cay cay” của thỏi Đường thi bé bỏng
này.


  HỒI
ỨC THU VỌNG CẢM

(Thân tặng: Nhà Thơ Ngô Thái và đồng đội)
Ngô Toàn Thắng


Em tôi vẫn hát giữa ngàn mây…
Bốn chục năm qua, quá vạn ngày
Nỗi nhớ dâng trào. Môi mặn mặn.
Tình thương nén chặt. Mắt cay cay.
Bâng khuâng tưởng tượng làn da thắm.
Lặng lẽ hình dung suối tóc dày.
Trở lại Pa Pông Thu Vọng Cảm.
Em tôi vẫn hát giữa ngàn mây





NHỚ LẠI MÙA THU NĂM ẤY
Phỏng dịch bài HỒI ỨC THU VỊ CẢM của NTT


Vẳng nghe em hát giữa mây
ngàn
Thoáng chốc đã qua bốn chục
năm
Miệng đắng dâng trào bao nỗi
nhớ
Mắt nhòe ghìm nén mối thương
tâm
Bồi hồi tiếc nuối làn da
trắng
Lưu luyến khôn nguôi mái tóc
đằm
Dường gặp  Pa Pông thu độ ấy
Vẳng nghe em hát giữa mây
ngàn

(DIZIKIMI  phỏng dịch)

MÙA THU NĂM  ẤY
(Hoạ loạn vần:Thơ Ngô toàn Thắng&Dizikimi)
Ngô Thái


Trên
đỉnh  Pa Pông  nắng nhạt vàng

Vằng nghe em hát…gió ngân vang
Băng ngầm đêm hạ  đi thông tuyến
Bạt núi 
chiều đông  vượt suối ngàn

Hồi tưởng năm nào da sạm nắng
Nhớ
về khi ấy tóc suôn dầy…

Đất  Lào lưu luyến mùa thu đẹp
Trên đình Pa Pông nắng nhạt vàng…!





CẢM THU


NGÔ TOÀN THẮNG
07:43 11-08-2011


Về thăm chốn cũ cuối chiều thu.
Trời đổ ngâu buông đất mịt mù.
Cúc nở bờ thềm mưa gõ phách.
Lan vươn miệng giếng gió vờn ru.
Hương hồn tỏa bóng chơi vơi thoảng.
Thảo mộc soi hình phảng phất lu.
Tháng Bảy Vu lan sầu nỗi nhớ.
Về thăm chốn cũ cuối chiều thu.



CẢM THU NGÂU
(Họa nguyên vận bài KÝ ỨC  của NTT)
Dizikimi

Thoang thoảng ngoài hiên ngọn
gió thu
Xa xa đồng vắng tỏa sương mù
Ngưu Lang bịn rịn đi chưa dứt
Chức Nữ dùng dằng chả thế ru?
Ở phố ngày mong trời nắng ráo
Về  quê đêm nhớ mảnh trăng lu
Thu về lòng thấy bao vương vấn
Thoang thoảng ngoài hiên ngọn
gió thu


HOẠ: CẢM
THU NGÂU
Thơ Dizikim (Nguyên vận)
Ngô Thái
Rả rích
mưa ngâu buổi sớm thu
Trắng
trời bao phủ lớp mây mù
Ngân
Hà - Ô thước lưu huyền thoại
Chức
Nữ - Ngưu Lang mãi đó ru?
Tứ
quý  Mai vàng   nắng
ấm
Mấy mùa Cúc tím tưởng…  Sao lu*
Vu
Lan-Tháng bẩy  hương lan toả
Rả
rích mưa Ngâu…buổi sớm Thu!
*Sao lu - Sao mờ

HOÀI NIỆM
Ngô Thái

Năm ấy...đẹp trời  buổi sáng Thu...
Pa Pông
đỉnh núi   phủ mây
Trong thung Nai
giác vang rừng thẳm
Đỉnh  núi…Vượn
kêu  hoà gió...u!
Dầu dãi mưa ngàn bao cực khổ
Hy sinh bão
đạn   bởi quân thù
Người xưa cảnh
cũ  bao hoài niệm
Năm ấy...đẹp trời  buổi sáng Thu...

CẢM TÁC “NẺO
ĐƯỜNG THI”

(Tặng Thi Huynh Ngô Thái)

Mai Bích Thược.

(Hội viênUNESCO
thơ đường Phú
Thọ)

                   “Văn như Siêu-Quát vô tiền Hán
                   Thi đáo  Tùng - Tuy thật thịnh Đường”


Đọc “Nẻo Đường Thi” cảm tác thi
Văn chương uyên bác sánh Tùng - Tuy
(1)
Thăm Lào lưu bút bao lần đến
Thăm Thái đề thơ những chuyến đi
Mặc khách Đông - Tây luôn hội ngộ
Tao nhân Nam - Bắc đã tương tri
Tơ lòng rung cảm muôn âm điệu
Đồng vọng thiên thu khúc Tử Kỳ
(2)
_____________________________

(1)Tùng Thiện vương Miên Thẩm, Tuy
Lý vương
     Miên Trinh hai thi sĩ nổi tiếng
tài hoa triều Nguyễn.
(2)Chung Tử Kỳ một danh càm nổi tiếng
ở Trtung Quốc


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 










 









Thứ Tư, 3 tháng 8, 2011

CẢM XÚC TRƯỚC BÔNG MAI MƯA THU (Hoạ Thơ Ngô Toàn Thắng)


CẢM XÚC
TRƯỚC BÔNG MAI MÙA THU 

 Ngô Toàn Thắng


Mai vàng lấp lánh hạt mưa ngâu.
Cứ tưởng trong mơ, chốn nguyện cầu.
Đất Tổ đầu thu mây đổi sắc.
Sông Thao cuối hạ gió thay màu.
Ngưu Lang nguyện ước xuân trở lại.
Chức Nữ chờ mong vợi nỗi sầu.
Chuyện cổ ngày xưa, nay đã khác.
Chân tình, tử tế để gần nhau.


    Bài hoạ: Ngô
Thái
(Loạn vận)


Trên cánh Mai vàng đọng  giọt Ngâu
Ngỡ ngàng vẻ đẹp vẫn mong cầu
Vào Thu, núi Lĩnh cây thay sắc
Sang  Hạ, dòng Lô nước đổi mầu
Chúc Nữ thầm mong Xuân vĩnh cửu ..
Ngưu Lang trộm ước hết u sầu
Còn đâu truyền thuyết buồn ly biệt?
Khát vọng yêu thương... đến bạc đầu !


NGÔ TOÀN THẮNG


15:29 04-08-2011


Họa luật trắc vần bằng có bất luận rất tuyệt rồi bác ơi, xin bó tay khâm nhận

NGẮM MAI VÀNG TRONG MƯA THU
Dịch bài của Dizikimi
HOÀNG MAI THU VỊNH CẢM


Mai vàng trong tiết mưa ngâu
Ngất ngây cứ tưởng nguyện cầu trong mơ
Đầu thu Đất tổ hoang sơ
Dòng Thao cuối hạ lững lờ nước trôi
Đổi thay màu sắc mây trời
Ngưu Lang,Chức Nữ bồi hồi ngóng nhau
Khác xưa cảnh cũ u sầu
Chỉ còn nay nhớ về nhau ấm tình

                                     Hoạ của: Ngô Thái
                    Ngắm Mai vàng
trong mưa Thu-
Của Dizikimi)
Mai vàng nở giữa tiết Ngâu
Thật là kỳ diệu. Mong cầu… không mơ ?
Trên vùng  Đất Thánh cổ sơ
Sông Hồng cuối Hạ nước lờ đờ trôi
Bồng bềnh mây trắng lưng trời
Chuyện tình Ngưu - Chức, vãn hồi bên nhau
Thôi rồi cám cảnh buồn sầu

Suốt đời chung sống bên nhau ân tình…!

 


KHÚC GIAO MÙA
(Họa loạn vận bài thơ nôm)
DIZIKIMI


Lất
phất mưa thu trong tiết ngâu
Đang
vui chợt thấy cảnh hơi sầu
Trong
Nam mai đợi chờ ươm sắc
Ngoài
Bắc đào đang ấp ủ màu
Hai
cảnh, hai miền tuy cách mặt
Một
lòng ,một dạ nhớ về nhau
Đền ơn, đáp nghĩa, cùng báo hiếu
Chờ
đến Vu lan để nguyện cầu


HOẠ KHÚC GIAO MÙA (Dizikimi - Loạn Vần)


(Ngô Thái)


Rả
rích mưa ngâu gợn gió Thu
Vẳng nghe  đâu đó tiếng chim Cu
Trong  Nam Mai thắm chờ hơi ấm
Ngoài
Bắc  Đào phai đợi tiết...mù
Nỗi
nhớ  dâng trào vì cách biệt?
Niềm
thương lắng đọng bởi sầu u!
Vu Lan
ngày lễ đền ơn... hiếu
Thời
tiết giao mùa….vọng tiếng ru...!


 


 


 


 


 

Thứ Hai, 25 tháng 7, 2011

KHÍ PHÁCH HÀO HÙNG


(Tri ân các Anh hùng Liệt sĩ)

Chinh chiến một thời đã trải qua


Xông pha tuổi trẻ chẳng nề hà


Hy sinh anh dũng cho dân tộc


Bất khuất  kiên
trung  bởi nước nhà


Khí phách ngàn thu còn toả sáng


Anh hùng  vạn thuở  mãi lan
xa  


Khí thiêng hội tụ hương hồn ngát


Rạng rỡ non sông dậy sắc hoa…!


DSC_0061.jpg















Mời các bạn nghe ca khúc: Hương tình
Nhạc: Hùng Khanh
Thơ: Ngô Thái
Ca sĩ: Hùng Đức





Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2011

DANH&LỢI (HOẠ THƠ HA TUK)

Cuộc sống thời nay dễ nhận ra
Cầu danh, mưu lợi có gần xa...
Bạn bè hoan hỷ, do cùng hướng
Tri kỷ đối đầu, bởi "ngược pha"
Bổng lộc chẳng đều, sinh "loạn nhịp"
Tiền tài chung hưởng, thể cùng ca.
Hại nhận, ích kỷ, âu là gốc!
Lươn lẹo, bon chen...vẫn đó ra!.

Thứ Sáu, 8 tháng 7, 2011

VINH ĐỘNG PHÔNG NHA (Phỏng hoạ thơ Sĩ Tân)

Ngàn năm thiên tạo động Phong Nha
Nước biếc, non xanh đẹp mượt mà
Mây trắng bồng bềnh lưng núi thẳm
Nắng vàng lấp lánh  mặt sông xa
Hang sâu mờ ảo... làn sương khói
Động thẳm lung linh nhũ đá hoa
” Tiên cảnh bồng lai  ” đâu dễ có?

Thiên nhiên - Di sản  nước Nam ta !

Thứ Tư, 22 tháng 6, 2011

THĂM "THIÊN THẦN KHÔNG ĐÔI CHÂN" - THANH THẢO

(Bài đăng trên Blog Ha Tuk)
Trong lịch trình của chuyến du hành Nam phương của
Blogger Ngô Thái, một địa chỉ "không thể không ghé thăm" (theo lời bác
Ngô Thái), đó là ấp Ràng - Trung Lập Thượng - Củ Chi, nơi "Thiên thần
không đôi chân" đang sinh sống.


(Thư viện của Thanh Thảo)


không biết đường nên bác Ngô Thái nhờ bạn Violet cùng đi để dẫn đường.
Vi đang bận đưa mẹ từ Bến Tre đi khám bệnh tại bệnh viện nhân dân Gia
Định, quận Bình Thạnh. TuK quyết định mời mẹ Vi đi cùng luôn. Mẹ Vi
nhiệt tình nhận lời cùng đi tuy sức khoẻ không được tốt và rất bị say
xe. Hóa ra mẹ Vi cũng là một thương binh, một cựu thanh niên xung phong
của đoàn 559- thuộc lực lượng TNXP Trường Sơn trước đây (một người đồng
đội của bác Ngô Thái trước đây).
Lúc đầu, TuK cứ nghĩ là mình tháp
tùng bác Thái và Vi đi làm từ thiện. Tới nơi, em Huỳnh Thanh Thảo, một
Blogger, chủ nhân của trang diễn đàn :"
Thiên thần không đôi chân
là một người bằng xương bằng thịt không có chân ngay từ khi sinh ra. Em
sống trên xe lăn từ nhỏ, nay đã 26 tuổi. Em là nạn nhân của chất độc
Dioxin (chất độc màu da cam) do Đế Quốc Mỹ rải xuống vùng đất này, một
nhân chứng sống về tội ác, di chứng mà cuộc chiến tại miền Nam Việt Nam
trước đây để lại.




Bác Ngô Thái tặng em Thanh Thảo đĩa nhạc vừa mới phổ từ bài thơ: "MẢNH ĐỜI BẤT HẠNH
" do bác cảm tác sau chương trình của Thanh Thảo mới tổ chức do đài truyền hình trung ương phát sóng nhân ngày Quốc Tế Thiếu Nhi (01/6/2011).



Chủ nhà với tâm thế rất nhiệt tình, tự tin và hoạt bát. Cười nói, chọc rỡn Vi sang sảng, vô tư lự như những người bạn thực thụ.
Khi
bài hát được Vi bật lên từ máy tính của Thanh Thảo, quả thực, đây là
một bài hát rất hay, ca từ sâu lắng, trong sáng, thể hiện tính nhân văn
sâu sắc. Giai điệu mượt mà, nhẹ nhàng, thiết tha. Day dứt mà không ai
oán. Thì ra, bài hát và bản nhạc này không phải chỉ viết về Thanh Thảo
và những người khuyết tật mà là viết cho Thanh Thảo, viết cho chương
trình của Thanh Thảo để phục vụ cho những người khuyết tật và cộng đồng.




Cảm
nhận của TuK sau chuyến đi là một sự cảm thông, sẻ chia, động viên
khích lệ, và hơn hết sự nể phục một tâm hồn, một nghị lực phi thường của
bạn Thanh Thảo (anh xin được xưng hô với em như vậy). Bạn thật xứng danh là "Thiên thần không đôi chân".
Bởi chính bạn, tuy thể xác là một nạn nhân đáng thương nhưng tâm hồn
bạn đã không còn là nạn nhân nữa mà là tâm hồn của một thiên thần. Bạn
không chỉ đã vượt qua chính mình mà còn hỗ trợ, giúp đỡ cho rất nhiều
những mảnh đời bất hạnh khác. Thậm chí bạn còn giúp cả những mảnh đời
lành lặn về thể xác mà tinh thần còn yếu đuối, tự ti, mặc cảm, lệch lạc,
lầm lỗi vượt qua chính mình thông qua cuộc đời và sự nghiệp mà bạn đang
theo đuổi.



Xin kết thúc bài viết bằng lời tự thú của mẹ Vi với bác Ngô Thái rằng: "Sau
chuyến đi này em thấy mình khỏe hẳn ra. Bởi trước đây, tuy là thương
binh nhưng vì thất lạc và thiếu giấy chứng thương của viện 108 nên em
không được công nhận và hưởng chế độ thương binh. Bị ốm đau, bệnh tật
nên em cũng chẳng thiết sống, do vậy em bị trầm cảm bấy nay. Mới gặp bé
Thảo, em không cầm nổi nước mắt, thấy thương cháu vô cùng. Nhưng sau khi
ở nhà cháu ra, ngẫm lại mà thấy thương hại cho chính bản thân mình.
Lành lặn thế này mà lại chán đời, thất vọng, bi quan, trầm cảm...".

*************************************************
Dưới đây là một số hình ảnh của cuộc gặp gỡ tại nơi ở, cũng là nơi làm việc của Thanh Thảo:  

1308660638

(Từ trái qua: Mẹ Vi, mẹ Thanh Thảo, Thanh Thảo, Ngô Thái, HaTuK và Violet)

1308660753



1308660719



1308660646



1308660713



1308660753


******************

TuK xin đăng lại nội dung ca từ bài: "Mảnh đời bất hạnh" coppy từ bên nhà bác Ngô Thái:



MẢNH ĐỜI BẤT HẠNH



Đăng ngày: 16:51 14-05-2011


Thư mục: Tổng hợp








ap_20110501110325700.jpg

Buổi giao lưu giừa Thiên thần không đôi chân Thanh Thảo Củ Chi
với các cháu khuyết tật Hà Nội & các cô chú trong làng ảo tại Hà Nội

(Nhân ngày Quốc tế Thiếu nhi 1/6)


Thương em…đường phố lang thang         
Trong đêm âm thầm lê bước
Mịt mờ  tương
lai phía trước
Để đời nhức nhối tim gan…!        


 Thương em… gia đình ly tán      
Nỗi buồn vương mắt trẻ thơ        
Khát khao tình thương cha mẹ                         
Tâm hồn trong trắng… bơ vơ!      


.               
Thương em …thiệt thòi số phận  
Mang  theo khuyết
tật suốt đời     
Nỗi đau tâm hồn trĩu nặng
Để ta day dứt khôn nguôi!

Em  mong tấm
lòng nhân ái!

Em mong mái ấm tình thương!
Em mong có vì sao sáng…            
Đưa em vươn tới tương lai…!   






 




Thứ Tư, 8 tháng 6, 2011

NỢ EM...


Anh nợ em một mùa XUÂN trồi biếc
Một  tình yêu chớm nở đầu đời
Đôi mắt huyền, với nụ cừơi tươi
Xin  trao em cả tuổi xuân
anh đó!



Anh nợ em  mùa sen vào HẠ
Git  sương đêm trên lá biếc ban mai
Gió đung đưa mái tóc nhung dài
H
ương lan toả…lòng anh xao  động



Anh nợ em cả mùa THU… cốm dẻo
Một tình  yêu  thắm đượm hương đồng
Người con gái anh yêu say đắm
Mãi đ
ậm sâu… hương cốm giữa tim hồng

An
h nợ em cả mùa  ĐÔNG  không đổi
Gió bấc về … se lạnh  bờ môi!
Nối nhớ nhung theo vào giấc ngủ
Mơ về em… 
hơi ấm...tình nồng!


Anh  n
em
…cả cuộc đời khó 
trả

Sut bốn mùa  Xuân -Hạ -Thu- Đông
Năm tháng 
qua , nỗi nhớ khôn cùng !
Như  biển
cả, dâng trào con sóng…!