Thứ Năm, 31 tháng 12, 2009

Xuân


Xuân mang đào thắm đến mọi nhà


Xuân mừng hạnh  phúc được đơm hoa


Xuân chào các bạn sang năm mới


Xuân đón tương lai quả tốt tươi


Xuân chúc năm châu cùng hội nhập


Xuân chờ Đại hội Đảng tương lai


Xuân nhắc cùng nhau vui đoàn kết


Xuân vững đôi chân tiếp bước  Ngừời  (*)


--------


(*) Bác Hồ


 

Thứ Năm, 24 tháng 12, 2009

Bức thư tình


            Ảnh minh hoạ


Bức thư tình anh viết tặng em


Cảm xúc đến trào dâng nỗi nhớ


Em hồn nhiên, ngây thơ, trong trắng


Miệng cười duyên, đôi mắt nhung hiền


 


Hay hờn dỗi, dễ cười, dễ khóc


Như sông quê, lúc giận, lúc hiền hoà


Chấy quanh năm, tháng ngày không đổi


Yêu nồng nàn, xa cách vẫn gần nhau...!


 


 

Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2009

Chúa Giáng Sinh



Nhờ quyền lực thần tiên thượng đế


Mẹ Đồng trinh Ma ri a  thụ thai


Sinh chúa Jê Su ở nơi chuồng ngựa


Và đặt Người trong máng cỏ ngựa ăn


 


Mười hai tuổi Người tinh thông uyên bác


Kinh ngạc giáo sư giáo đường Tê ra sa lem


Khi lớn lên Người cùng  với tông đồ


Mười hai người đi khắp nơi giảng đạo


 


Ngưỡng mộ Jê Su, nhiều tông đồ theo Chúa


Kẻ thù của Người cũng lại nhiều thêm


Người bị  tên Ju đa phản bội


Phải hành hình, đóng đinh  trên  thập tự


 


Người bất tử -  Bởi là con Thiên chúa


Cứu dỗi linh hồn của triệu triệu giáo dân


Chúng ta nguyện cầu đáp  lời Thiên Chúa


Bằng đức tin với Chúa Ki Tô...

Sống phúc âm trong lòng dân tộc.!!


 


              Chúa Cha – Chúa Con và Thành thần....A Men


 

Thứ Năm, 10 tháng 12, 2009

Thánh Ca (Nhơ.Blog tặng)





 

Tìm Hiểu Về Lễ Giáng Sinh (Sưu tầm)


Chắc hẳn mỗi chúng ta, ai cũng trãi qua không ít mùa Giáng sinh rồi, nhưng nguồn gốc, những tục lệ về lễ Giáng sinh thì không phải ai cũng biết. Nhân mủa Noel về, xin chia sẽ một vài thông tin thú vị, để ta cảm thấy mình hiểu biết hơn và quan trọng là được sống trong không khí háo hức của mùa Noel năm nay.               


Lễ Giáng sinh, còn được gọi là lễ Thiên Chúa giáng sinh hay Nô-en (từ tiếng Pháp Noël, là viết tắt từ gốc Em-ma-nu-el, nghĩa là Thiên Chúa ở cùng chúng ta) là một ngày lễ quốc tế kỷ niệm ngày Chúa Giê-su sinh ra đời của phần lớn người Cơ Đốc giáo. Họ tin là Giê-su được sinh tại Bethlehem thuộc tỉnh Judea của Đế quốc La Mã.


Tại sao vào ngày lễ noel người ta lại trang trí cây Thông Noel?


Vào thế kỷ VII, nhà tu người Đức, Thánh Bonifacedax thuyết phục các tu sĩ của mình tại vùng Geismar rằng cây sồi không phải là 1 loài cây thiêng liêng. Ông đốn 1 cây sồi lớn, khi cây đổ, nó đè tan hết tất cả các cây cối xung quanh, trừ 1 cây sapin trẻ và tuyên bố sẽ gọi tên cây này là cây Chúa Hài đồng Jesus. Từ đó người ta trồng cây thông nhỏ để làm lễ Giáng sinh. Cây đó được gọi là Cây Noel lần đầu tại Alsace vào năm 1521. Năm 1560, những người theo đạo Tin Lành đã phát triển truyền thống này. Đến thế kỷ XIX, cây phát triển rất thịnh hành và đến nay, cây Noel là thứ không thể thiếu của mỗi dịp Giáng sinh.


 Ông già noel cũng là hình ảnh bí ẩn


Ông già Noel là nhân vật đóng vai trò như là một nhân tố gắn liền với mùa Lễ Giáng Sinh, giống như cây thông Noel, hình ảnh tiêu biểu của các ông già Noel là một ông già mặc bộ đồ màu đỏ viền trắng với chòm râu trắng và hai hàng ria dài, bộ mặt hóm hỉnh, tiếng cười "hô hô hô", tồn tại trong nhiều văn hoá, đặc biệt ở các nước phương Tây. Từ đầu, người Hà Lan gọi Thánh Nicholas là Sinter Klass, sau này đọc thành Santa Claus. Trong tiếng Anh, Ông già Noel được gọi là Santa Claus (Thánh Nicolas), xuất phát từ truyền thuyết về một nhân vật có thật, sống ở thế kỷ thứ 4 tên là Nicolas. Tiếng Pháp gọi là Le Père Noel (nghĩa là Ông cha Noel) vì liên hệ nhiều đến lễ Noel. Còn trong tiếng Việt, do không hiểu rõ nguồn gốc, thấy hình ảnh cụ già râu tóc bạc phơ xuất hiện vào Noel thì gọi là Ông già Noel cho tiện. Nhiều khi còn được gọi là Ông già Tuyết.


Mọi người (đặc biệt là trẻ em) cho rằng Ông già Noel sống và làm việc ở Bắc Cực, nhiều bộ phim nổi tiếng của Hollywood như The Polar Express lại càng củng cố niềm tin thơ ngây này. Các quốc gia ở Bắc Âu như: Đan Mạch, Thụy Điển, Na Uy, Iceland đều tự nhận rằng, xưởng chế tạo đồ chơi của ông già Noel nằm ở quốc gia họ là nơi ông già Noel sinh sống. Tuy nhiên, Phần Lan lại một mực cho rằng nhà ở thực sự của ông già Noel là tại Greenland và cũng nhận ông già Noel về phần mình.


Ngày nay, người ta chấp nhận thông tin: Ông già Noel là hóa thân của Thánh Nicolas ở thành Myra, Thổ Nhĩ Kỳ. Nhiều sử gia cho rằng, hình ảnh đầu tiên về Ông già Noel xuất hiện trong một bài thơ có tên: A visit from Saint Nicholas (Chuyến thăm của Thánh Nicholas) được xuất bản năm 1823. Còn hình ảnh một ông già phúc hậu, với một bộ râu trắng dài trong bộ đồ màu đỏ có viền trắng thì xuất hiện đầu tiên trên báo vào năm 1860 qua nét bút tưởng tượng của nghệ sỹ Thomas Nast.


Nói tóm lại, chúng ta cứ tạm coi là ông già noel đang hiện hữu mỗi mùa giáng sinh về, còn nguồn gốc thì không có ai xác định chính xác được.


Tại sao ngày 25 tháng 12 được chọn là ngày Giáng Sinh?


Theo những tài liệu liên quan tới ngày sinh nhật của Chúa Jesus, người ta thấy Chúa Jesus không phải sinh vào ngày 25 tháng 12 mà có thể vào tháng 4 hay tháng 5 và có lẽ trước đó 3 năm, cách đây khoảng 2000 năm. Tây lịch được tính theo năm đầu tiên sau khi Chúa sinh ra đời. Theo niên giám La Mã, Lễ Giáng Sinh đầu tiên được tổ chức ở La Mã vào năm 336 Tây Lịch Kỷ Nguyên. Tuy nhiên, ở miền đông đế quốc La Mã, một buổi lễ được tổ chức vào ngày 6 tháng giêng để kỷ niệm cho ngày sinh của Chúa Jesus. Cũng vào ngày 6 tháng giêng này ở Jerusalem thuộc Do Thái ( Israel ) người ta chỉ tổ chức lễ kỷ niệm ngày sinh nhật của Chúa mà thôi.


Mãi vào thế kỷ thứ IV, hầu hết các nhà thờ ở miền đông đế quốc La Mã mới chấp nhận tổ chức sinh nhật Chúa Jesus vào ngày 25 tháng 12. Trong lúc ấy ở Jerusalem , người ta vẫn chống đối việc tổ chức Lễ Giáng Sinh. Nhưng về sau này, Lễ Giáng Sinh lại được chấp nhận ở Jerusalem .


Những tục lệ cổ truyền về Lễ Giáng Sinh bắt nguồn từ sự trùng hợp ngày sinh của Chúa với những ngày lễ kỷ niệm về nông tang và mặt trời vào mùa đông (Winter Solstice) của những người không theo đạo Thiên Chúa. Ở La Mã, ngày 17 tháng 12 là ngày lễ Saturnalia để kỷ niệm thần Saturn. Đây là thời gian ăn chơi tưng bừng nhất và là dịp để mọi người trao đổi quà kỷ niệm. Ngày 25 tháng 12 cũng được coi là ngày sinh nhật của Thần Mithra, Thần Toàn Chân Thái Dương, thuộc xứ Ba Tư. Vào những dịp này người ta trang hoàng nhà cửa bằng cây lá xanh tươi và hoa đèn rực rỡ. Trẻ con và người nghèo được trao quà tặng.


Ở Việt Nam , Giáng Sinh trước đây vốn chỉ là ngày lễ của những người theo đạo Cơ Đốc Giáo, nhưng hiện tại đã là một ngày hội chung, thường được tổ chức vào tối 24 và kéo sang ngày 25/12. Đêm 24 được coi là đêm Giáng Sinh. Trong những ngày này, cây thông Nô-en được trang trí ở nhiều nơi (thường là Thông ba lá hoặc Thông mã vĩ, Thông nhựa, không phải cây thông như ở các nước phương tây thường là họ Bách tán. Trên cây người ta thường treo các đồ trang trí nhiều loại nhưng thường có những cặp chuông, dây giả tuyết, những chiếc ủng và các gói quà tượng trưng xinh xắn...


Tối ngày 24, mọi người thường kéo nhau ra đường chơi để hưởng thụ không khí của đêm giáng sinh tràn ngập trên các nẻo đường, chủ yếu là thanh niên tụ tập trên các tuyến đường hướng tới các nhà thờ - hướng tới Chúa…


Vâng, mùa đông tuy lạnh nhưng rất lãng mạn, nắng của mùa đông yếu nhưng đủ làm ấm trái tim một ai đó. Noel là dịp bạn và những người xung quanh tận hưởng những giây phút ngọt ngào của tình yêu thương. Đừng đóng chặt trái tim mình, hãy mở cửa trái tim để biết rằng giữa mùa đông mình vẫn thấy ấm áp. Nhân dịp Noel về, Xin chúc thầy, các bạn sinh viên, chúc những người đang yêu và sẽ yêu một noel tràn ngập tiếng cười, an lành và hạnh phúc!   


 


 


 

Thứ Ba, 8 tháng 12, 2009

Chúa trong lòng ta


Thư mục: Tổng hợp |

Đăng ngày: 00:42 08-12-2007



Đêm Nô En đẹp nhất trong đời


Cầu chúc mọi người tràn đấy ân sủng của Chúa


Chúa Cha - Chúa Con và Thánh thần ...A Men!!


Chúa trong lòng ta


Ông già Nô En sống trên Bắc cực


Chúa lòng lành  lại ở khắp mọi nơi


Ông già Nô En năm đến  một lần


Chúa Giê Su hiện diên luôn bên cạnh


Mối khi ta thầm nhắc đến tên Người


 Khi chưa chào đời - Chúa  đã biểt  ta - 


Chúa   lòng lành - tràn ngập  lòng vị tha


 Chúa  tự mình  đã tạo ra sự sống


Xoa dịu nỗi buồn - đau  khổ con chiên


Chúa ban cho ta mọi sự bình yên


 Vì  ta - Người  chết trên cây thập tự


Để  cho ta sống Hạnh phúc trên đời.!


Chúa Cha - Chúa con và Thánh thần - A Men...


 


 




Lời Cầu chúc


Niêm tin vào Chúa sẽ giúp chúng ra


Nhận biết sự cao cả - Quyền uy của Chúa


Để ta sống trong tâm tình - cảm tạ


Biết nhận ra phẩm giá con người


 


Cầu chúc mọi người tràn đấy ân sủng


Của chúa Giê Su - Ki Tô...ban cho


Mầu nhiệm trung tâm - một chúa ba ngôi


Chúa Cha -Chúa Con và Thánh thần...A Men.!!!



 


Niềm tin vào Thiên Chúa


 Sống ở trên đời để tìm Hạnh phúc


Hạnh phúc đựoc về với Chúa - Hiệp  thông


Bởi vì ta được Thiên Chúa dựng nên


Ta khao khát đựợc an lành nơi  chúa.!


 


Ta có thể nhận ra Thiên Chúa


Qua Vũ trụ bao la - Kỳ diệu


Khi lòng mình có khát vọng tự do


Khi lương tâm làm lành - tránh dữ...


 


Thế chưa đủ, bởi khả năng ta có hạn


Những Nhiệm mầu - Chúa mặc khải cho


Mới có thể giúp ta nhận biết


Gắn bó mình với Chúa tin yêu...!


 


Lời  Chúa Giê Su  mới thật  là  hoàn hảo


 

Thứ Sáu, 4 tháng 12, 2009

Lẽ đời !


Có gì hơn khi ta có Bạn
Chia xẻ cùng nhau - Tâm sự giãi bầy
Người Bạn quý - Tình người vô giâ
Chỗ dựa niềm tin - Sức mạnh tinh thần






Lẽ Đời


Đời người chỉ có hạn


Tháng ngày hối hả trôi


Lẽ nhân sinh có hiểu


Cuộc đời thanh thản hơn




Qua một ngày là mất


Một ngày lãng phí trôi


Qua một ngày thấy vui


Một ngày làm người tốt 




Tiền không là tất cả


Không phải không là gì (?)


Sinh ra không tự có


Khi chết chẳng mang đi 




Bạn bè cần giúp đỡ


Hãy mở rộng lòng mình


Đó là niềm vui lớn


Thấy đời ý nghĩa hơn

Thứ Hai, 30 tháng 11, 2009

Sự kỳ diệu của tình yêu


Ảnh minh hoạ

Cuộc sống không tình yêu
Em sẽ chẳng đẹp thêm
Anh ngày càng vàng úa
Nhân loại sẽ không còn!

Nếu chỉ toàn con gái
Có son phấn làm duyên
Cũng chẳng để ai nhìn
Cái đẹp thành vô nghĩa!

Đàn ông sống một mình
Thì chuyện gì sẽ đến (?)
Không đàn bà bên cạnh
Hết khí phách đàn ông!

Nhờ AĐam - ÊVa
Đã mang tình yêu đến
Cho loài người đựơc sống
mỗi ngày thấy đẹp hơn!

Để cho thế gian này
Mãi mầu xanh ước vọng
Có tình yêu nồng cháy
Cuộc sống mãi sinh xôi

Thứ Sáu, 27 tháng 11, 2009

Hoài Thu


Thu đã đi rồi - nắng mang theo


Chớm Đông - gió bấc đến khi nào (?)


Sót lại vườn xưa còn chút nắng


Chân trời rực sáng - ráng chiều Thu


 


Trở lại vườn duyên buổi chiều  nay


Lá Thu xào xạc - gió heo may


Anh hẹn gặp em mùa Trăng khuyết


Tình yêu đầy đặn - lúc tròn Trăng...!


 

Thứ Sáu, 20 tháng 11, 2009

Giot nắng Thu



Giọt nằng thu vàng - Nắng lung linh
Long lanh đôi mắt - Vấn vương tình
Nao nao nỗi nhớ mùa thu ấy
Giọt năng thu vàng hôn má em.

Chiều năng thu vàng anh nhớ em
Bừng lên đôi má chớm men tình
Bóng dáng người thương còn in dấu
Để mãi anh còn say đắm em.

Mùa thu xao xuyến lá thu rơi
Nồng say, chan chứa, khát khao hoài...
Gửi gió thu về - lời ước hẹn
Mong đến khi nào ta có nhau...!



Chủ Nhật, 15 tháng 11, 2009

Tâm trạng


Ảnh Minh hoạ

Đi làm chung một chuyến xe
Đến nơi làm việc em kề bên anh.
Bữa trưa chung một bát canh
Mà sao anh vẫn thấy "thèm..." gặp em...!

***

Lòng thấy lâng lâng một nỗi buồn
Ngồi trong cửa sổ ngắm mưa tuôn
Hình như hai mắt em dớm lệ
Có lẽ là em nhớ tới anh...!


Hẹn Em Online


Ảnh minh hoạ


Em trong sáng, dịu hiền quá đỗi


Đến với Anh - trên Blog yêu thương


Với  bao niềm mơ ước gặp Em


Anh xao động - Trái tim thổn thức!


Từ đáy lòng, Anh xin nhắn gửi


Trên Entry - Blog của Em


Onlỉe - Hẹn cùng Em gặp gỡ...!


 

Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2009

Chùm thơ tình (mời đặt đề)


Ảnh minh hoạ

Anh hiểu nỗi lòng em
Vẫn nhớ ngày xa cách
  Gần nhau trong nỗi nhớ
Em vẫn đợi anh hoài...!


Tình ta không thể cách xa
Người
đi - Kẻ ở, đôi ta sao đành
Sâu trong tâm khảm nhớ mong
Đậm đã tình nghĩa, suốt trong đường đời

Lòng em sao động tình ai
Người thương em đợi...mãi không phai mờ
Không quên năm tháng đợi chờ
Phai mờ sao đựơc...dáng hình người thương...!

Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2009

CHÀO MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20/11/2009

#



HTML
Ảnh và Bài hát Bui phấn do B.log Nhớ tặng.

     Giáo viên là nghề cao quý nhất. !

     Giáo viên là nghế cao quý nhất trong các nghề cao quý đựơc mọi thời đại, xã hội tôn vinh. Bới dạy chữ là dạy nhân cách -  dạy cách làm người. Rén chữ là rèn tâm tính, rèn cái nết con người, nên có thể nói, nghề giáo viên là nghề " trồng  Người".

     Thấy - Cô giáo không chỉ là người truyền thụ  kiến thức; Truyền thụ kỹ năng sống,  còn là tấm gương  về phẩm chất, đạo đức, phong cách sống. Vì vậy Thầy - Cô giáo  còn đựơc gọi là: "Người Kỹ sư tâm hồn".

    
Quá trình  dạy Người - Đồng thời là quá trình tự rèn luyện; tự hoàn thiện nhân cách người Thầy...!
    
    
Nhân dịp ngày Nhà giáo Việt Nam 20 tháng 11 năm 2009, xin kính chúc các Thầy - Cô  giáo Việt Nam nói chung - Các Thấy cô giáo trong cộng đồng Blog Việt lời chào kính trọng nhất. Chúc các Thầy - Cô giáo luôn vui vẻ, mạnh khoẻ, thành đạt trong sự nghiệp trồng Người, và hạnh phúc trong cuộc sống, luôn xứng đáng với danh hiệu cao quý" Người kỹ sư tâm hồn.!


                                                     ****


Tặng: ngovũminhphương.Blog





Đêm khuya em thức soạn bài
Nhưng tâm sự vẫn để ngoài trời mưa !
Trái tim thổn thức - nhặt thưa
Tóc em buông xoã - gió lùa đung đưa

Nỗi lòng chợt nhớ "Người xưa"
Lại thương trò nhỏ - trời mưa đến trường
Mưa dầy - nặng hạt càng thương!
Ước gì che đựơc trời này - Cô che...!

****



Tặng:kimyennhi.Blog




Mầu áo trắng tinh khôi
Như tâm hồn Cô giáo
Nét duyên thầm kín đáo
Trong "cửa sổ tâm hồn"

Ngày đứng trên bục giảng
Đêm về lo soạn bài
Chăm mẹ già - con nhỏ
Chồng bận công tác xa !

Bao nhọc nhằn khuya sớm
Em chăm lo vẹn tròn
Người Mẹ hiền - Dâu thảo
Tấm gương sáng cho đời...!


 


                           

Mặt trời xanh


 (Truyện ngắn dự thi đề tài về Giáo dục)




     Có tiếng gõ cửa rụt rè. Ông Nhân nhẹ nhàng đỡ vợ nằm xuống giường rồi vội vàng ra mở cửa. “Ai thế nhỉ?” Ông tự hỏi mình. Gần 20 năm nay, từ ngày ngưng nghỉ “chèo đò”, ông đã quá quen với cảnh bến mình đìu hiu, quạnh vắng.


Trước mặt ông là một người khách lạ, người gày gày, da mai mái nhưng thần thái vẫn rực lên những nét quyền uy, lịch lãm.


-   Thầy có phải là thày Nhân không ạ? Người khách lạ rụt rè hỏi.


-   Vâng. Tôi là Nhân. Ông gặp tôi có việc gì ạ?


-   Thầy không nhận ra em sao?


Ông Nhân chăm chắm nhìn người khách rồi khẽ lắc đầu. Nhưng vẫn có những nét gì ngờ ngợ trong ông. Từ ngày về hưu tới giờ, thi thoảng ông vẫn có trò cũ tới thăm, nhưng đa phần những trò đó thủa nhỏ đều là những học sinh cá biệt, không ai có thần thái oai phong chững chạc như người khách này. Song nét mặt này.... Ông cố lục trong ký ức....Rồi ông bật lên câu:


-   Ông... Ông có phải là giáo sư tiến sĩ THIỆN TÀI.....trưởng....trưởng ban.... Ông...vẫn lên vô tuyến nói...nói hay lắm....nói hay lắm......-   Thiện Tài là danh xưng thôi. Em là thằng Thất còm, con ông Chánh Đức ở Đậu Xá - Mỹ Xuyên, học trò cũ của thầy ở trường Quyết Thắng đây mà, thầy còn nhớ không?


-   Ối giời....Nhớ! Nhớ chứ! Đúng là vật đổi sao dời....Vào nhà đi! Vào nhà đi! Làm quan to đến thế này mà còn nhớ tới thày là quý lắm, hiếm lắm đó! Ông Thiện Tài hớn hở bước vào nhà. Ông đưa mắt nhìn quanh cái không gian mờ mờ ẩm thấp. Đúng như ông dự đoán: nhà thầy nghèo, nghèo quá! Đồ vật duy nhất trong căn nhà này còn có thể bán được cho đồng nát là chiếc Tivi LG 14 inch đã cũ, cũ lắm. Còn các vật dụng khác thì....cho cũng khó có người nhận. Thương thày, mắt ông Thiện Tài bỗng nhoè đi. Ông thầm nghĩ: Biết làm sao được... Người lao động lương thiện....Lương ba cọc ba đồng lại còn tính thương người....Ông Thiện Tài lễ phép đón chén nước ông Nhân đưa bằng hai tay rồi khẽ đưa lên miệng nhấp nhấp vẻ hài lòng. Ông Thiện Tài kín đáo nhìn cái chén và cả thứ nước trong chén. Ông mủm mỉm cười, nghĩ: Có lẽ đến vài chục năm nay chưa ai có đủ dũng cảm mời ông uống nước như thế này. Đợi cho ông học trò đặt chén nước xuống bàn, ông Nhân mới thủng thẳng nói:


-   Đời tôi, đến hôm nay đã ba lần đổi tỉnh, sáu lần đổi nhà mà anh vẫn biết tôi ở đây thì cũng tài. À mà, Thiện Tài cơ mà. Thiện tới đâu, Tài tới đâu mà làm quan to thế?


-   Danh xưng hão thôi mà thày. Thày còn lạ gì thói đời, thiếu cái gì thì khát cái đó. Thiện tài gì đâu mà thày hỏi cho em xấu hổ. Nói thầy thông cảm, suốt cuộc đời này chưa có lúc nào em dám quên ơn thày. Ngày đó không có mươi lon gạo thầy cho, không có lời dặn của thầy: Khó mấy cũng không được bỏ học thì em đâu có được như bây giờ. Vì bận mưu sinh chưa đến thăm thầy cô được, em rất hối hận. Nhưng mỗi bước biến đổi của thày em đều biết rõ. Bệnh của cô có khá lên được chút nào không thầy? Thày cho em vào thăm cô ít phút.


-   Bà ấy vừa chợp mắt. Chúng mình đừng làm phiền bà ấy. Mươi năm gần đây bà ấy cứ quên quên, nhớ nhớ; người ngợm chân tay cứ run run, rẩy rẩy. May mà tôi về hưu có thời giờ săn sóc không thì....Nghĩ cũng thấy xót xa, anh ạ. Giá mà mình có tiền thuốc thang, bồi bổ tốt hơn thì...Nhưng đào đâu ra anh. Lương hưu trong cái thời gạo châu củi quế này, khoẻ mạnh còn khốn khó thì nói gì đến ốm đau.Ông ngừng nói, hai mắt nhắm nghiền như đang lạc vào cõi mộng. Rồi ông bỗng như bừng tỉnh, nở một nụ cười mụ dạy, ngượng nghịu nói tiếp:


-   Xin lỗi anh, kể lể miên man. Bệnh của tuổi già mà. Thôi, nói chuyện khác đi.


-   Vâng! Thưa thày, gần năm chục năm nay em cứ canh cánh trong lòng câu hỏi: Ngày ấy, thày dám sai thằng Dũng mang gạo và lời nhắn tới cho nhà em, thày có sợ không? Trí - Phú - Địa – Hào đào tận gốc, trốc tận rễ cơ mà. Đã trí thức lại còn tiếp tay cho phong kiến đế quốc thì cầm chắc tru di tam tộc rồi.


-   Sợ chứ anh. Ngày ấy, người ta còn dám vận động con dâu tố bố chồng hiếp dâm man rợ khác gì tội đốt sách chôn học trò của Tần Thuỷ Hoàng, thì việc gì họ không dám làm. Thân bại danh liệt là cái chắc.


-   Cuộc cách mạng diễn ra trên một nền văn hoá phong kiến, lại còn bị thực dân đế quốc ngu dân thì tránh sao khỏi những biến tướng trở thành quái thai của lịch sử. Trong bối cảnh ấy, dám hy sinh thân mình để cứu những người không máu mủ ruột rà, không dây mơ rễ má thì thật lá khí phách, thạt là dũng cảm. Ơn ấy, nghĩa ấy em làm sao trả nổi.


-   Đừng phức tạp hoá sự việc lên như vậy. Hành động của tôi đối với gia đình anh lúc đó có gì là anh hùng, nghĩa hiệp, đâu dám sánh với khí phách anh hùng, hào kiệt của kẻ: Giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha. Nó chỉ đơn giản là: Người lương thiện thấy người lương thiện sa cơ lỡ vận thì gồng mình, tái mặt mà giúp, được đến đâu hay đến đó, thế thôi. Tình người mà anh. Theo tôi biết, bố mẹ anh là người có học, học cao là đằng khác, lại là người nhân đức chỉ trị bệnh cứu người. Tổng mình lúc bấy giờ nếu lôi lão đội Nhương ra tố thì sẽ ít oan hơn, ít ức hơn. Tôi nói vậy vì thực chất lão đội Nhương cũng chỉ là kẻ phu phen tạp dịch ở bên Tây. Về nước có chút của cải hơn những người nông dân kiệt quệ ở làng, lại do ít học nên nhiều lúc lão ra vẻ ta đây ngông nghênh, lấc cấc nên có nhiều người khinh, người ghét. Nhưng chẳng hiểu sao, đúng lúc đó lão ấy lại bỏ làng ra đi. Thế chẳng nhẽ lại là tôi à? Thế là bố mẹ anh phải vào thế chỗ. Việc nó chỉ thế thôi. Mà tôi hỏi khí không phải: Hôm nay anh sang tôi chơi hay còn có việc gì?


-   Có. Em còn muốn nhờ thầy giúp cho một việc. Chẳng biết thày có sẵn lòng giúp cho không?


-   Có việc gì anh cứ nói. Tôi không có thói quen rào trước đón sau. Giúp được đến đâu tôi sẽ cố đến đấy.


-   Việc của Dũng thày ạ.


-   Dũng nó có việc gì?


-   Thưa thày, dạo này Dũng nó ốm lắm. Chung quy chi tại cái nghèo thôi thầy ạ. Bệnh nó, nếu có tiền thuốc men chu đáo thì đâu đến nỗi. Nhưng nhà nó nghèo lắm, nghèo đến mức chi có ruồi muỗi đến chơi thôi. Em có tiền muốn giúp nó, nhưng biết nó sẽ không nhận. Chết nó cũng không nhận, khái tính lắm. Thày ạ! Em muốn nhờ thày lấy số tiền em đã chuẩn bị để thuốc thang tẩm bổ cho nó. Chỉ có cách duy nhất này mới cứu được nó thôi. Em biết, vợ chồng nó không dám từ chối sự giúp đỡ của thày đâu. Thày giúp em cứu nó nhé.


-   Của người phúc ta. Tiền của anh, ơn tôi được. Tôi không bao giờ làm thế đâu.


-   Thày ạ, cứu bệnh như cứu hoả. Nó khỏi bệnh rồi, thày trò mình cùng nói cho nó rõ, có gì thày phải lăn tăn.


-   Ừ.... ừ...Thế cũng được.


-   Em cảm ơn thày! Vừa nói ông Thiện Tài vừa thò tay vào cặp, rút ra một bọc nilon to cỡ chừng vài viên gạch, hai tay lễ phép đưa ông Nhân.


Không giơ tay đón gói quà, ông Nhân dè chừng hỏi:


-   Gói gì đấy anh?


-   Thưa thày, gói tiền.


Ông Nhân trợn tròn mắt nói:


-   Tiền! Tiền mà nhiều thế này sao? Anh mang về đi. Sau này cần dùng tới đâu ta mang theo đến đó cho gọn anh ạ.


-   Nhưng... Nhưng mai em phải đi công tác xa rồi. Dăm bữa nửa tháng nữa em mới về.


-   Đưa tiền cho vợ con giữ, khi nào đi công tác về, đến đây ta cùng đi.


Mặt ông Thiện Tài bỗng nhiên buồn rười rượi. Ông nói nhỏ và chân thành:


-   Thày ạ. Vợ con em đã bỏ em lâu rồi. Hiện nay họ đang làm ăn ở Mỹ. Giàu lắm. Giàu tới mức không còn tình người. Khi thong thả em sẽ thưa hết chuyện để thày rõ. Em sống độc thân đã lâu rồi.


Ông Nhân khẽ thở dài, nói:


-   Thôi, đưa tôi giữ cho. Công việc xong nhớ đến đây ngay ta cùng đi anh nhé. Nhớ đến ngay đấy. Để tiền nhiều trong nhà tôi sợ lắm. Anh thông cảm cho tôi.


Đợi thầy nói hết câu, ông Thiện Tài đột ngột đứng dậy, khẽ ghì thày vào lòng, mắt ông nhoè lệ. Rồi cũng đột ngột ông chào thày ra về. Có một cái gì đó tồi tội, thê lương.....


***


Hơn 2 tháng nay, ông Nhân không dám đi đâu lâu, tưới rau cũng vội vàng, đi chợ cũng quáng quàng vội vã. Ông lo. Thời gian đầu ông lo đống tiền lù lù trong tủ, nhỡ mất cắp thì mang tiếng cả đời. Đào đâu ra tiền mà trả. Rồi còn căn bệnh của Dũng. Dũng nó mắc bệnh gì? Cứu bệnh hơn cứu hoả. Nhanh một ngày. Chậm một ngày....Rồi thời gian sau ông lo sang Thiện Tài. Công tác gì mà lâu thế? Có trục trặc gì không? Cỡ quan ấy nếu gặp mệnh hệ gì thì thiên hạ đã ầm lên rồi. Ông ngồi nhà đợi trò mà lòng như thiêu như đốt. Ngu quá! Dốt quá! Sao hôm ấy ông không ghi lại số điện thoại của Thiện Tài, không hỏi địa chỉ cơ quan, không hỏi địa chỉ nhà ở.....Giờ đây ông chẳng biết liên hệ với ai. Ông chỉ còn cách ngồi chờ...chờ....và chờ...


Có người đến. Ông lao ra cửa. Người khách lạ nhìn ông từ đầu xuống chân rồi nhẹ nhàng hỏi:


-   Thày có phải là thày Nhân không ạ?


-   Vâng. Tôi là Nhân. Anh đến có việc gì?


-   Dạ. Có lá thư anh Thiện Tài gửi thày.


Người khách đưa lá thư cho ông rồi về ngay. Ông Nhân lập cập đeo kính rồi mở thư ra đọc. Lá thư viết:


 “Thưa thày! Khi thày cầm trên tay lá thư này thì em đã vĩnh viễn đi xa. Em đã chết.”


 Luồng dương khí thoát nhanh khỏi cái cơ thể vốn đã già, lại còn suy dinh dưỡng của ông Nhân. Ông rã rời tay chân. Ông lặng người, mặc mấy giọt cặn lệ nhoè tan đi trong đôi mắt. Lặng người một lúc, ông run rẩy đọc tiếp:


 “Cái chết đối với em không đột ngột. Nó đã được các giáo sư lừng danh dự đoán chính xác tới tận ngày.


Thưa thày!


Lần vừa rồi em đến thăm thày, thày có hỏi “Thiện đến đâu, Tài đến đâu mà làm quan to thế?”


Thày ơi, thời này có phải thời Lê Thánh Tông đâu mà thày nhắc đến Thiện, Tài. Quan trường là chiến trường khốc liệt, vì chính nó đẻ ra quyền lực - tiền tài - danh vọng. Ở đó không có chỗ cho lương thiện, hiền tài. Đời em là  một chuỗi dài các sự dối trá. Như lẽ tự nhiên, càng làm quan to lời nói dối càng đậm nét chân thành. Chắc thày còn nhớ ngày em đến thăm, em có gửi thày một số tiền để thày trò mình chuẩn bị đến thăm Dũng. Đó là lời nói dối cuối cùng của đời em đấy. Dũng nó đã hy sinh từ năm Mậu Thân, chưa vợ, chưa con. Biếu được số tiền để thày cô phần nào bớt được sự khốn khó trong cuộc sống chồng chất khó khăn này làm sự ra đi mãi mãi của em trở nên thanh thản. Đời mình cũng có lúc làm được việc nghĩa nhân, theo mong muốn của thày.


Thày ơi! Đến lúc chết em mới hiểu lời dạy của thày: Học để làm Người chứ không phải học để làm Quan.


Làm Người thì ií tiền, ít quyền và khốn khổ.


Làm Quan thì nhiều tiền, nhiều quyền nhưng khốn nạn.


Nếu có kiếp sau, phải lựa chọn hai cái khốn, thì em xin vui lòng đứng vào phe những người khốn khổ. Khốn đấy! Khổ đấy! Nhưng thanh thản, thấm đẫm tình người. Còn khốn nạn thì....Chỉ nghĩ tới đó em đã rùng mình...


Để minh chứng cho sự giác ngộ của mình, em có gửi cho anh em trong cơ quan bài thơ sau, thày xem có được không nhé:


MẶT TRỜI XANH


Đừng cho phủ hoa lên mộ của Anh


Đó là sự dối trá.


Cả đời Anh chưa một lần vinh quang tử tế


Sao hôm nay hoa nhiều đến thế?


Tầng tầng – lớp lớp đè tức ngực Anh.


Em hãy xem


Những bông hoa biết thẹn


Những vòng hoa biết xộc xệch héo tàn


Đốt cho anh nén nhang


Đốt càng nhiều càng tốt.


Lửa sẽ làm cạn khô những giọt nước mắt cá sấu


Lửa sẽ thiêu cháy những lời nói dối chân thành


Lửa sẽ làm môi trường quanh anh thanh sạch.


Lần đầu tiên trong đời, Anh thấy: MẶT TRỜI XANH.


Thày ơi! Những kỷ niệm ấm áp về thày, tình thày, đời thày đã mở cho em (một ông quan - một kẻ đang hấp hối), một cuộc đời mới với trang đầu bằng lá thư này,với những lời nói thật...”


Đặt lá thư xuống bàn ông Nhân thờ thẩn ngứơc cặp mắt hoen rỉ nhìn vào khoảng không mờ ẩm trước mặt. Không gian bổng chuyển màu ngọc bích xanh suốt mang mang ... và phía xa, xa thẳm của không gian ngọc bích một đốm sáng nhập nhoà nhấp nháy như vẩy như gọi ông ... mông lung, mờ ảo. Ông vật người ra nghế cố ghìm tiếng thở dài. Tiếng thở buồn, tê tái như hơi thở của rừng già heo hút.


(Nguồn: LÊ MAI)

                                        
    







                                          


                       


                                        


    

Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2009

Sống thật


Ảnh minh hoạ

Bạn hãy sống thê nào nên sống
Bạn hãy làm những việc nên làm
Bạn hãy yêu những gì bạn thích
Bạn háy mơ... điều tốt  đẹp hơn !

Sống thật mình không dối lừa ai
Trong cuộc sống đâu muốn gì cũng được
Có sai lầm - khiếm khuyết không sao..
Không vì thế mà tự ti, mặc cảm.

Quá cầu toàn, sẽ làm ta  khổ sở
Gặp khó khăn dám đối mặt không sờn
Bởi bên ta có rất nhiều bạn tốt
Sẽ giúp mình đủ sưc mạnh vượt qua...!




Thứ Năm, 5 tháng 11, 2009

Hoạ bài Cảnh Đông ( O.Nguyên.Blog)


Ảnh minh hoà (Blog Hiền Hoà)


Thu tàn đã chớm bước sang Đông


Nỗi sầu nhung nhớ đến tận cùng


Vắng bóng người xưa thêm buồn thảm


Em ngồi cửa sổ, ngắm Đông sang!


 


Mưa phùn gió bấc chắng ai qua


Bến đỗ đò ngang vắng khách chờ


Chỉ có mình em ngồi đợi khách


Lấp lánh hình em dưới mặt sông..!


 


 

Thứ Ba, 3 tháng 11, 2009

Chùm thơ Hoạ các bức Ảnh



Ảnh minh hoạ (NSNS Toàn Thắng tặng)


Chúc mừng  nghệ sỹ lang thang


Gặp cô thôn nữ "tắm tiên" ao làng
Ánh trăng soi sáng thân nàng
Đôi "bồng đào" nở căng tròn trái lê
Chụp ngay mấy kiểu mang về
In ra...ảnh đẹp say mê lòng người.





Anh NSNA Toàn Thắng tặng


Cuộc đời vất vả  phái long đong

Khuya sớm lao tâm đến nhọc lòng
Thuyền nan một  chiếc trên đầm rộng
Mặc trời nóng nực ...mải vớt dong!




Anh NSNS Toàn Thắng tặng


Bông hoa lạ giữa đời thường
Kết tinh lao động của nàng làm nên
Ai hay tôi đã  đặt  tên
Hoa "nghề truyền thống" làm nên...phép thần
Hoa bay đi khắp xa gần
Nhờ "Hoa" làm  đep...muôn phần đời em.


Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2009

Em có hạnh phúc không ?

  

Ảnh minh hoạ

   Đây không phải là câu trắc nghiệm tâm lý. Mà nếu là câu trắc nghiệm tâm lý thì đã có câu trả lời rồi. 

     Năm ngoái, điều tra  của mấy cái hãng gì đó có tên gần như hàng đầu Niesel đã công bố rằng: Đàn ông Việt Nam thuộc loại hạnh phúc nhất thế giới. Còn đất nước Việt Nam là nước hạnh phúc thứ 5 trên toàn cầu. Cứ theo đó mà suy, đàn bà Việt Nam cũng hạnh phúc, chắc chắn là rất hạnh phúc. Có lý gì để không hạnh phúc cơ chứ? Một khi đất nước của mình và đàn ông  (trong đó có  đàn ông của mình) cảm thấy hạnh phúc!...Và nếu, như bọn em,  có một người chị như chị X ở cùng chỗ làm, thì không hạnh phúc cũng không được. Chị ấy giống như chỗ dựa tinh thần của cả bọn đàn bà, từ choai choai mới lớn, đến bắt đầu cứng tuổi và tấp tểnh về già...Cứ ai có chuyện không ổn ở nhà, với chồng, với mẹ chồng, với con cái...hoặc cơm áo, gạo tiền, rồi cơ quan có chuyện sếp hiểu nhầm, bạn bè hắt hủi, đồng nghiệp ganh ghét...đều tìm đựơc ở chị X những lời khuyên chí lý, có tác dụng giải toả cực mạnh, mà không hề cứng nhắc, giáo điều. Chi ấy dậy cho chúng em biết cách hạnh phúc, bằng cách đọc thuộc, viết ra giây, gửi email...cho những ai có chuyện không vui, có những lời Phật đạy, từ bi hỷ xả. Có khi gửi thêm những câu chuyện mang tính thần bác ái của công giáo, rồi những cuốn sách dậy cách an nhiên,  thảnh thơi, vô suy nghĩ của Thiền... Tóm lại chúng em tập luyện để hạnh phúc, theo gương chị X, bằng các bài tập Yoga, động viên nhau tuần ăn mấy bữa ăn gạo lức, muối mè. uống dấm táo mỗi ngày, cố làm cái gọi là giữ tâm thanh tịnh, nhường nhịn xung quanh, lấy chuyện bằng lòng tất thẩy làm phương châm sống. Thậm trí còn hẹn nhau hễ về hưu thì cùng ra chúa quy y, tập tành kinh kệ cho an lành tuổi tác. Tất nhiên không phải ai cũng làm đựơc thế, nhưng về cơ bản là cuối cùng, chỗ em làm việc có đựơc không khí an hoà, thân thiện. Một số trong chúng em đã tiến bộ đến mức từ lâu không còn khóc lóc vì những chuyện vớ vẩn giận hờn linh tinh nữa. Thế là hạnh phúc, còn gì nữa, ngày ở cơ quan những 8 tiếng đồng hồ, không phải cau mày cau trán,  hậm hực, tủi buồn tốt quá đi ròi.

     Em là một học trò tốt của chị X. Nhiều khi em có cảm giác cứ luẩn quẩn bên chị ấy là cảm thấy một không khí bằng an, nhẹ nhõm. Thêm nữa, chị X luôn có gương mặt tươi sáng, áo quần gọn gàng, phẳng phiu, toàn những điều em mơ ước mà mãi chưa làm nổi. Tập luyện để có hạnh phúc nhiều khi cũng không phải dễ, nhưng có một tấm gương sáng ở bên, cứ như đựơc khích lệ, nên chúng em xác  định nhất quyết đạt đựơc thái độ sống điềm đạm ấy, dù phải cố gắng nhiều.

     Thế mà sáng nay bỗng nhiên mọi điều sụp đổ. Chi X đến chỗ làm không như mội khi, áo quần  không phẳng phiu đã đành, mắt lại còn ngầu đỏ và sưng húp, rõ ràng đã qua một đêm đầy nước mắt. Lý do chỉ là đêm trước, một người bạn cũ, người yêu cũ...sau rất nhiều năm không liên lạc, bỗng nhiên gửi cho chị một tin nhắn "Em có hạnh phúc không" ?.

     Mọi lý thuyết đều bay đi hết cả. Chị nhớ đến việc chồng chị bạc bẽo, con hư, luơng không tăng...chị nhắn lại cho người bạn cũ một chứ "Em không..."

     Và suốt đêm chị khóc!

Cung đàn xưa


(Ảnh minh hoa "Nhớ.Blog tặng")

Đàn tơ buông phím chờ mong
Say xưa em hát những câu hẹn hò
Thẫn thờ... anh đã đi xa
Về miền cát biển - bến bờ mênh mông
Tiếng đàn vọng mãi lời ngân
Xa dần...vọng đến nơi anh chút tình...!

(Bài này đã có 15 bạn có lời bình,
lúc sửa bài do sơ xuất bài thơ và lời bình đã bị xoá.Xin lỗi các bạn)

Chèn thông điệp bằng Plash chữ chạy

  Bạn có muốn chèn 1 thông điệp dễ thương bằng Flash chữ chạy như thế này vào blog của bạn không




Muốn
làm được như vậy, trước hết bạn cần có các Flash tạo chữ chạy như trên,
dưới đây mình có một số mẫu mình sưu tầm được cho bạn lựa chọn:

http://img180.imageshack.us/img180/6974/mardd02si8.swf?txt=

http://img511.imageshack.us/img511/8796/marbb01dk3.swf?txt=

http://img511.imageshack.us/img511/9596/marbb02ov6.swf ?txt=

http://img511.imageshack.us/img511/6642/marbb03if8.swf?txt=

http://img389.imageshack.us/img389/7256/marbb04xj4.swf?txt=

http://img389.imageshack.us/img389/5301/marbb05mf0.swf?txt=

http://img186.imageshack.us/img186/6046/marxmas02rt9.swf?txt=

 http://img186.imageshack.us/img186/2899/marxmas0101kc2.swf?txt=

http://img180.imageshack.us/img180/7132/halomar01nb5.swf?txt=

 http://img180.imageshack.us/img180/9690/halomar02kb5.swf?txt=

http://img186.imageshack.us/img186/3351/mardd01fs9.swf?txt=

http://img180.imageshack.us/img180/6974/mardd02si8.swf?txt=


Sau
khi lựa chọn được mẫu Flash mà bạn ưng ý, bạn copy toàn bộ dòng Link
Flash đó và mở lên trình duyệt Webs ( IE hay FX đều ok^^). Bạn gõ nội
dung thông điệp bạn muốn chèn vào phía sau chữ txt=
trong các Link Flash trên.
Xong bạn cho trình duyệt webs load Links trên, sẽ có kết quả phía dưới^^


http://img33.imageshack.us/img33/3272/leewb.png



Bạn copy hết dòng Link trong ô địa chỉ của trình duyêt webs và thay vào code tổng quát dưới đây nhé:

Code:







   Trong đó:
• Thay_vào_đây
: Paste dòng Link ở khung trình duyệt Webs vào đây nhé.
height : chiều cao của Flash, có thể tùy chỉnh.
width  : chiều rộng của Flash, có thể chỉnh sửa.


   Chúc cả nhà thành công.^^!



Bản quyền bài viết : Lee'sBlog

  

  --St--

 



Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2009

Mưa và nỗi nhớ

Siêu Nhân

(ảnh minh hoạ)

Không hiểu sao chiều nay mưa nhiều vậy
Em mộng mơ - đâu có dại khờ
Yêu là thế - lúc mơ lúc tỉnh
Khi tỉnh rồi - em vẫn sống trong mơ

Mưa tầm tã - lòng người cũng vậy
Nhớ nhung ai - em nhớ nhung hoài
Mưa xối xả - dâng tràn nỗi nhớ
Ngớt mưa rồi - nỗi nhớ không nguôi

Cuộc đời em trải qua nhiều sóng gió
Trách phận mình, đâu dám trách trời xanh
Mỗi hạt mưa - như nước mắt tình đời
Không đong nổi nỗi nhớ mong xa cách.




Thứ Tư, 28 tháng 10, 2009

Đời Em


Ảnh minh hoạ
Hai mươi tuổi chưa yêu
Đã lấy chồng "tuổi chú"
Do Mẹ - Cha sắp đặt
Nghe Mẹ -  em biết gì (?)

Tuổi đời quá ngây thơ
Tâm hồn em trong trắng
Ngỡ ngàng khi em được
Làm cô dâu lần đấu.

Hạnh phúc tưởng vẹn toàn
Đến "Răng long đầu bạc"
Có ai ngờ "đứt gánh"
Giữa đưòng tuổi bốn hai

Đành ngậm ngùi cay đắng
Dắt con về nhà mình
Đêm nằm ôm gối khóc
Nước mắt "chấy vào tim".

Làm phu hồ chạy chợ
Xoay đủ nghề kiếm ăn
Năm mẹ con đùm bọc
Khắc khoải trong khổ đau

Nuôi con lớn trưởng thành
Niềm tự hào người Mẹ
Các con vui Hạnh phúc
Riêng Mẹ vẫn đơn côi...!!!

Chủ Nhật, 25 tháng 10, 2009

Người đàn bà thứ hai (sưu tầm)


Mẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con


Bởi trước con anh ấy là của mẹ


Anh ấy có thể yêu con-một thời trai trẻ


nhưng suốt đời anh ấy yêu mẹ, mẹ ơi!


 


Mẹ đã bên anh khi  anh ở trên đời


Hình bóng mẹ lắng vào tim anh ấy


Dẫu bây giờ con được yêu đến vậy


Con cũng chỉ là người đàn bà thư hai.


 


Mẹ đừng buồn những hoàng hôn những ban mai


Anh ấy có thể nhớ con hơn nhớ mẹ


Nhưng con chỉ là một cơn gió nhẹ


Mẹ luôn là bến bờ thương nhớ của đời anh.


 


Con chỉ là một cơn mưa mỏng manh


Những người đàn khác có thể thay con trong trái tim anh ấy


Nhưng có một tình yêu trọn đời âm ỉ cháy


Anh ấy chỉ dành cho riêng mẹ mà thôi.


 


Anh ấy có thể sống bên con suốt cả một đời


Cũng có thể hay ngày mai có thế...


Nhưng anh ấy trọn đời yêu mẹ


Dẫu thế nào con cũng chỉ thứ hai.



Thứ Bảy, 24 tháng 10, 2009

Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2009

Nụ hôn đầu


Ảnh minh hoạ

Anh tặng em những bông Hồng đỏ thắm
Biểu tượng tình yêu nồng thắm trao em
Hương lan toả - Mang theo lời nhắn gửi
Tình yêu đầu đời - Sao động cuộc đời anh

Làn môi ấm in sâu nỗi nhớ
Góc thì thầm...nghiêng ngả  trái tim anh
Khi em hẹn - chờ lâu anh mong đợi
Lòng xốn sang - Ngọt mãi...nụ hôn đầu.!

Thứ Ba, 20 tháng 10, 2009

Tiên cõi trần


Ảnh minh hoa ( Ảnh của 1 bạn trên cộng đồng Blog)

Tình cảm không chỉ riêng ai
Thơ tình không phải chỉ là Thanh niên
Tình cảm - Nhu cầu tự nhiên
Của mọi lứa tuổi, không riêng người nào
Muốn cho cuộc sống nâng cao
Tràn đầy hương vị ngọt ngào đựợc yêu
Sống lâu, nên nhớ một điều
Tâm - Sinh  lý khoẻ, hơn nhiều ăn ngon
Tình yêu - Tình bạn đẹp thêm
Sống Vui - Sống Khoẻ - Là Tiên cõi trần..!


Chủ Nhật, 18 tháng 10, 2009

Hoạ bài thơ: Nguyệt Quế Hương (hoa_cúc_vang.Blog)


Bông hoa Nguyệt Quế trằng trong


Như đời con gái - Tấm lòng  "Trinh nguyên"


Toả hương ngào ngạt làm duyên


Để hương hoa  quyện ...vào hồn của anh!


Ai ngờ duyên phận không thành


Hương thơm còn đó...Tình anh không còn.!


Lối mòn in gót chân son


Bên thềm nhà khác, anh còn tìm ai (?)


Để cho suốt chặng đưòng dài


Đường đời em bước, vắng ai đi cùng


Quên đi quá khứ lạnh lùng


Tương lai trước mặt, sáng bừng đời em...!


 

Thứ Bảy, 17 tháng 10, 2009

Yêu & đựơc Yêu


Ảnh minh hoạ

Ai dám bảo khi Yêu là khổ.
Có tình Yêu, đời thấy đẹp thêm
Yêu mới biết nụ hôn ngây ngất
Và ngọt ngào - giọng nói em yêu

Vòng tay ấm, tìm anh nóng hổi
Sưởi ấm anh - E ấp đêm dài
Đêm nhung nhớ - Biết bao điều chia xẻ
Tháng năm dài...mãi mãi Yêu anh.!


Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2009

Vớt trăng


Ảnh RưouVaEm.Bolg tặng

Nghiêng nghiêng đôi má ửng hồng
Tay nâng vạt áo Đồng lầm làm duyên
Miệng cười - Lúng liếng mắt huyền
Với tay khoả nước - Em liền vớt trăng
Từ xa anh đứng tần ngấn...
Yêu em, yêu cả vầng trăng đáy hồ.!

Chào mừng ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10


Nhân dịp ngày 20 tháng 10 năm 2009, ngothaibb xin gưỉ lời chúc mừng tới tất cả các chị, các em, các cháu gái trong cộng đồng Blog: Vui vẻ, trẻ trung, hạnh phúc và thành đạt.



Thứ Năm, 15 tháng 10, 2009

Lệ sầu


Ảnh minh hoạ (từ Blog MySon)

Tình yêu trái ngọt ở đời
Bên nhau Hạnh phúc - xa rời  khổ đau
Trải qua năm tháng dãi dầu
Tình cáng nồng thắm -  Nghĩa cáng nặng sâu

Tình yêu không đến với nhau
Tái tim "rỉ máu" -  Lệ sầu tuôn  rơi
Đành lòng hiện thực ở đời
Vun trồng Hạnh phúc ở nơi nhà mình

Em đâu dám nghĩ viến vông
Tình xa không đến - Hạnh phúc gần dễ tan...!!

Ký ức Tình yêu



Ai cũng có một thời để nhớ
Và có bao kỷ niệm không quên
Ai cũng có những điều trăn  trở
Khắc vào trong ký ức đầy thêm

Nhớ con đường thân quen sánh bước
Nhớ bến sông ngồi ngắm trăng khuya
Nhớ cổng làng đi vào ngõ vắng
Nhớ mối tình ngây ngất mới nhen

Không còn nữa đã là dĩ vãng
Thời gian đi có biết chờ ai
Chỉ có ta vẫn hằng mong đợi
Mối tình đầu đừng có nhạt phai

Có xa nhau mới càng thấu hiểu
Tận đáy sâu của một nỗi buồn
Có chia tay mối tình dang dở
Biết cội nguồn của sự đớn đau


Mong có chút hương đời đọng lại
Để mãi còn ngây ngất tình ta
Mong có đựoc nụ hôn say đắm
Mãi ngọt tràn...men mật bờ môi