Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2016

NGƯỜI ĐẤT TỔ TRUNG KIÊN: XƯỜNG HỌA THƠ ĐƯỜNG LUẬT

NGƯỜI ĐẤT TỔ TRUNG KIÊN: XƯỜNG HỌA THƠ ĐƯỜNG LUẬT

VĂN TẾ THAM QUAN

Kha Tiệm Ly

Hỡi ôi.!
Nước chảy lạnh lung
Mưa bay lát phất!
“Cái cây trong núi ngàn tuổi dễ tìm
Người ở đời trăm năm khó gặp”
Lúc sosongs, nhà còn ở mấy tầng
Khi chết, thấy cũng vùi baq tấc.!

Nhớ lình xưa
Quyền thế ngang trời
Uy phong lệch đất!
Đi nửa bước, hộ vệ bám kè kè,
Ho một tiếng dân đen run lập cập!

Rõ là!
Trôn con trẻ trây cứt trây phân
Miệng nhà quan c ó gang có thép!
Manh mùng rút bòn vật lieu, mà cầu đường nhà nước xuống cấp ào ào
Lập lờ cắt xén đất đai, nên nhà xe quan ngài lên đời tới tấp
Mặc người đi đường té xuống té lên
Thây kệ qua cầu rót tim rớt mật!
Nõi sao xuể bao điều vô sỉ từ nhó đến to
Ghi khôn cùng, đủ lói gian manh từ A đến Z
Xem báo viết thiếu điều nhức óc nhức xương
Mở “Web sai”, càng thêm tối mày tối mặt?

Thế mà.
Vaopf công vào việc, lơ mơ tựa giống cù lần
Tháy của tháy tiền, lích xích như con lật đật!
Thòi lam lính, học lem nhem ba chữ I tờ
Lúc lên quan, “đâu” lú khú một lô băng cấp!
Ruộng tốt trăm vuông
Vàng dòng thiên dật!
Cược ván cf vài tỷ, việc tưởng như đùa,
Đặt canh Vạn “đô”, không dè chuyện thật!
Châu đàu châu mặt cố moi dự án trên trời
Quơ tay quơ chân cứ nhét nong đầy túi
Là trưởng giả ai lại xài thứ bèo Phú Lễ, Gò Đen
Đã nhà quan thì phải chơi hàng hiệu “ MạcTen “, “Cô Nhắc”
Bạc vàng mang bỏ vào trap vào rương
Xe công mang đi sờ đùi sờ nách!
Bạc trắng của Chùa, xài hoang vung thẳng hai tay:
ĐÍt đen thằng mõ, chạy thuế lòi dòm một khúc!
Bất lương đau ke,s gì thằng Tần Cối, Tần… Chầy…
Vô sỉ chẳng thua lũ Hoà Thân Hoà… Thiết (!)

Lạ Chi.
Tai Trâu mặt lợn, nào dè muôn tiếng thị phi
Mõm thép miệng gang, chẳng tiếc trăm điều hống hách!
Báo ngày tốn bao nhiêu mực, xem chừng đàn gảy tai trtaau,
Bào mạng mất bấy nhiêu công, nào khác nước ngoi đầu vịt

Chỉ vì
Cái óc cái tim đen tựa mực tầu.
Cái mặt cái mày, dày như táp thơt!
Để rồi hôm nay.
Khi than tại chức chả láy được tiến thơm tho
Lúc xác ém sâu, vẫn bôc ra mùi thối hoắc!
Ngán uy sợ thế, bao người trước mặt cúi đầu
Miệt đưc khi tài, khối kẻ sau lưng đám C…*
Con thơ nheop nhóc mấy hề, mặc người xưng bố, xưng ba
Vợ trẻ mơn mởn dăm bà, mạnh kẻ đổ lờ đỏ lọp
Tim gan dơ tựa máu cùi
Tiếng tăm thúi hơn cóc chết!
Ngưu đầu mã diện dành ngả nón chào thua
Quý sứ ma vương cũng đập đầu bái phục./

Những tưởng.
Sống, tiếng nổi lẫy lừng
Chết, người thăm chật ních!

Nào dè,
Từ lúc xuôi tay,
Tới khi liệm xác
Ngoài vợ con thì khóc huh u
Còn ai nấy đều cười khắc khắc

Hôm nay
Răn dăm câu dăm chứ, thảo điếu vcawn thống thiết một bài
Quệt chút ớt chút tiêu, chong làng xóm xốn xang đôi mắt
Đã không cửa đi đến Tây Thiên,
THí chăc ăn tìm về Địa Ngục!
Thành kính dâng ngài,
Nói nhiều không tốt
Ô hô! Có linh xin hưởng
_____________________________________________________________________
Chú thích: * Thành ngữ” “Cui đầu trước mặt, đám C…sau lưng?
Nguồn: TranNhuong.co


XƯỚNG HOA ĐƯỜNG THI: NGÔ THÁI, ĐỖ ĐĂNG CANG, TĂNG HOÀNH LÃO.

TỰ TRÀO
Ngô Thái


Hơn bẩy lăm xuân vẫn ngọt ngào…
Thân Quỳnh còn vấn vít cành Giao
Chiều tà chẳng ước nhìn môi thắm
Bóng xế không mơ ngắm má đào
Thế sự đổi thay nào vướng bận
Nhân tình phai nhạt vẫn thanh cao
Tao nhân mặc khách vui bầu bạn
Thơ phú giao lưu mãi dạt dào…!



Đỗ Đăng Cang - Hà Nội

HỒN THƠ NGÔ THÁI
Họa nghịch vận

Hồn thơ Ngô Thái thật dồi dào
Cảm xúc thi ca đạt đỉnh cao
Lục bát trao tình còn thắm mận
Đường thi kết nghĩa vẫn tươi đào
Bạn bè khắp chốn nhiều hò hẹn
Chiến hữu muôn nơi lắm kết giao
Đời sống tinh thần luôn sảng khoái
Hương đời tỏa mãi vị ngọt ngào*
………………….
*Trong tiếng Việt chỉ có “nghẹn ngào” và “ngọt ngào”
nên tác giả chấp nhận phạm luật câu này để bài thơ trọn nghĩa
_____________________________

Bài Họa Tăng Hoành Lão - Hà Nội.

TẶNG BÁC NGÔ THÁI
( Họa " Tự trào " )

Bẩy lăm tuổi sức khỏe dồi DÀO
Vẫn thích " vân du " ngắm ả ĐÀO
Lục bát ngôn từ sâu sắc nét
Thơ Đường niêm luật chặt siêu CAO
Nam thanh giao tiếp lời chân thật
Nữ tú tán vui giọng ngọt NGÀO
Gặp gỡ bạn bè trong cả nước
Nghĩa tình thắm thiết tựa QUỲNH -- GIAO
Tăng Hoành Lão

HỌA THƠ NGÔ THÁI

(Họa NIỀM TIN Ngô Thái -Phú Thọ)

GIẶC TÀU

(Họa Niềm Tin của Ngô Thái)
Loạn trí vơ quàng hả mấy cha ?
Tàu Ô thuở trước bậy...trong nhà
Lòng dân chẳng sợ quân lang sói
Đạo lý không dung lũ ác tà
Xót biển ngàn năm còn mãi đó
Đau bờ mấy thuở đã nào xa
Biển Đông sóng cuộn lung hồn giặc
Đất Việt bao dung lượng hải hà.
10-5-2014
ĐQL


NIỀM TIN
Ngô Thái

Chủ quyền lãnh thổ, đất ông cha
Xương máu dựng xây bờ cõi nhà
Bão táp Trường Sa nhiều quỷ kế
Mây mù hải phận lắm gian tà
Trọn tình cả nước gìn bờ cõi
Vẹn nghĩa toàn dân giữ đảo xa
Truyền thống bao đời thêm sức mạnh
Niềm tin vững chắc giữ Sơn hà
N.T

NHỮNG LỜI BÌNH VỀ BÀI THƠ " NÉN HƯƠNG TRẦM" CỦA NGÔ THÁI.

Những lời bình về bài thơ “Nén Hương Trầm”
(Tặng Em ở nơi Vĩnh Hằng)
Ngô Toàn Thắng (Hà Nội)


Thưa các bạn!
Tôi viết bài này theo thể loại TÙY BÚT xin các bạn kiên trì nhẫn nại giành chút thời gian để đọc và cùng tôi bàn thêm cho ra nhẽ phải trái của chúng ta-những công dân đàng hoàng trên mạng ảo.
Tình cờ tôi được đọc bài thơ của bác Ngô Thái viết tặng các bạn phụ nữ trên làng ảo yahoo.Đọc kỹ mới thấy bác viết ra từ nơi trái tim lắng đọng nỗi buồn thương cô quạnh tuổi già khi cuộc đời bác đã đi qua bao thăng trầm,đạn bom khốc liệt,bao trăn trở đời thường bề bộn của những người dân đất nước thân yêu trong từng giai đoạn lịch sử từ chiến tranh đến hòa bình,từ lúc mày mò xây dựng chủ nghĩa xã hội trong thời kỳ quá độ sau chiến tranh giải phóng đến thời kỳ đổi mới,công nghiệp hóa và hiện đại hóa đất nước như ngày nay.
Hơn năm mươi năm rồi nào có ít ỏi gì mà bác chỉ tổng kết lại trong một bài thơ tặng các bạn phụ nữ đảm đang trên làng ảo thân thương.Riêng tôi lại không hiểu theo chiều thuận mà lọc ra để hiểu bác đang mượn cái chung để nói lên những lời tâm sự thẳm sâu tận đáy dòng sông nơi sóng ngầm đang lầm lì chảy về chân trời vô định xa xăm- bác tin rằng ở đó có người thân yêu nhất cuộc đời của bác đang tồn tại bên kia bờ ảo vọng thanh cao,vĩnh cửu mùa xuân.Vì vậy tôi đã xin phép bác gửi tới các bạn cùng suy ngẫm .
Anh tặng Em mấy vần thơ chia sẻ
Nỗi lo toan tần tảo,héo hon.
Việc nước - Việc nhà - Nuôi dậy các con,
Gánh nặng trên vai, lo toan chu tất,
Vẫn một lòng thủy chung như nhất:
Vợ hiền - Dâu thảo - Mẹ đoan trang.
Công việc đời thường bề bộn ngổn ngang,
Thời buổi thị trường giá leo thang vùn vụt.

Cuộc sống ngặt nghèo - đồng tiền thiếu hụt.
Gạo,Nước,Điện,Ga,mắm,muối,tương,cà…
Vẫn không quên mua thêm mấy nhành hoa,
Một bó hương thơm trên bàn thờ tiên tổ.

Không sợ thiếu.”Nhiều no ít đủ”
Giữ ngọn lửa hồng trong tổ ấm bình yên.
Anh trao tặng thêm hai chữ:”Thục hiền”.
Ngoài tám chữ vàng Bác Hồ gửi tặng:
Phụ nữ Việt nam:”Anh hùng ,bất khuất,
Trung hậu,đảm đang”.Con cháu Lạc-Hồng.

Dòng đời vẫn trôi cùng sóng cả bão giông.
Mỗi kiếp người đều một thời thân gửi.
Chốn trần gian em gánh bao buồn tủi,
Để nơi vĩnh hằng thanh thản lương tâm.
Anh thắp lên một nén hương trầm,
Mong khói nhang gửi lòng anh thương nhớ,
Vượt qua bờ âm dương cách trở:
“Vĩnh viễn trường tồn-Em-Người Vợ Đảm Đang”.
Tôi chưa có ý định nói lên những cảm nhận của mình về bài thơ trên đây mà chỉ xin trích vài câu thật ấn tượng ẩn chứa những nỗi niềm tâm sự thật riêng mà lại thật chung:
Cuộc sống ngặt nghèo - đồng tiền thiếu hụt.
Gạo,Nước,Điện,Ga,mắm,muối,tương,cà…
Vẫn không quên mua thêm mấy nhành hoa,
Một bó hương thơm trên bàn thờ tiên tổ.
Không sợ thiếu.”Nhiều no ít đủ”
Giữ ngọn lửa hồng trong tổ ấm bình yên.
Có lẽ ai trong chúng ta cũng đều cảm động và ghi nhận điều này.Người phụ nữ Việt nam cuối thế kỷ hai mươi là vậy đó không riêng gì chị nhưng phải có điều đó ở chị anh mới nhận ra.Không những chăm lo cho người sống đang cố tồn tại một cách khó khăn mà vẫn không quên lo cho người đã khuất nơi chín suối.Với cái lý nhân văn đã thành câu truyền miệng bao đời:”Nhiều no ít đủ”.Tôi bỗng đau lòng khi xã hội ta đang càng ngày càng đầy đủ về vật chất thì ở một số nơi đâu đó chốn “thanh cao tự cho mình là quyền cao chức trọng” lại thiếu cái công bằng giữa những người đang sống nói chi đến người đã khuất núi mờ xa.Riêng nơi anh chắc chắn không mất vì chí ít chị đã là một tấm gương cho con cháu,họ hàng,lối xóm cùng soi. Hai khổ thơ cuối đã nói lên tất cả và đã chắt lọc thật tinh tế như loại rượu nếp cái hoa vàng tiến Vua Hùng Đất Tổ mà người dân nơi đây quen gọi là “Vương tửu”:
Dòng đời vẫn trôi cùng sóng cả bão giông.
Mỗi kiếp người đều một thời thân gửi.
Chốn trần gian em gánh bao buồn tủi,
Để nơi vĩnh hằng thanh thản lương tâm.

Anh thắp lên một nén hương trầm,
Mong khói nhang gửi lòng anh thương nhớ,
Vượt qua bờ âm dương cách trở:
“Vĩnh viễn trường tồn-Em-Người Vợ Đảm Đang”.
Xin được nói thêm Tác giả bài thơ này năm nay đã bảy mươi hai tuổi.Theo tôi được biết trong làng ảo yahoo bác là một trong những già làng còn săn gân và thông tuệ.Bởi vậy nên bác đã tâm sự với làng ta như thể với người thân không phân biệt lứa tuổi,ngành nghề,học vấn.Triết lý cuộc sống đưa ra thật giản dị để ai cũng hiểu dễ ràng rằng:
Chốn trần gian em gánh bao buồn tủi,
Để nơi vĩnh hằng thanh thản lương tâm.
Bác không coi người thân yêu nhất của đời bác đã chết mà là chuyển từ chốn trần gian về nơi vĩnh hằng.
Luật nhân quả của đạo phật cũng đồng nghiã với phép biện chứng duy vật đã được bác gói lại thật rõ ràng.Trong tâm khảm của bác và những người thân luôn tồn tại một người đã trở nên vĩnh viễn trường tồn còn riêng bác không bao giờ mất:Người Vợ Đảm Đang.
Ta tạm khép bài thơ này lại để tự mỗi người cùng suy ngẫm theo những xúc cảm riêng tư.Điều tôi muốn nói là bài thơ hướng ta đến một sự đồng cảm sẻ chia giữa những tâm hồn đang giao hòa trên mạng ảo.Ta đã bỏ không ít thời gian và trí tuệ để hiểu dần về nhau và qua lại thăm nhau dù không thật thường xuyên.Sau đó hẹn hò để đi tới những cuộc off-line theo các quy mô lớn nhỏ khác nhau.Cũng từ một cuộc off-line như vậy tôi đã gặp anh Ngô Thái rồi chúng tôi đến thăm nhau ngoài đời thường và lại càng hiểu nhau hơn.Nếu để viết tất cả những điều đó ra thì thật chưa nên vì còn phải có thêm nhiều thời gian nữa để chúng tôi cũng như các bạn còn suy ngẫm như thế nào cho phải nhẽ.
Hoa vàng 12:59 14-03-2010
Bài thơ của tác giả Ngô Thái rất hay ! Nghe thật cảm động trước tình cảm của tác giả đã dành cho người vợ đã khuất núi ! Nhưng lời bình của NSNA Tòan Thắng lại gợi lên cho người đọc xúc động hơn nhiều !
Đàn ông bây giờ tìm người như tác giả ngô Thái chắc không có đâu ??? Vợ còn sống sờ sờ ra đó mà con có BỒ NHÍ nữa là .!
Hoa Xương Rồng21
Đọc bài thơ của chú Ngô Thái mà con thấy xúc động quá, cả bài của Thày bình nữa
Hoa vàng Cách đây 34 phút
Cháu rất khâm phục Bác ! Bác quả là một người đàn ông và là người chồng lý tưởng, cháu tin rằng bác gái sẽ luôn bên cạnh bác để phù hộ độ trì cho bác cùng gia đình luôn yên bình, mạnh khỏe và hạnh phúc ! Chúc bác một đêm yên bình và ngủ ngon nhé bác !
LeHuong129 00:59 14-03-2010
Con cảm nhận được rằng bài thơ của bác Thái là kết quả của biết bao những trăn trở, suy tư, nó chứa đựng bao yêu thương, và cả lòng biết ơn vô hạn. không phải làm 1 phép kể lể dài dòng thì tất cả chúng ta cũng nhận ra rằng, cuộc sống này ý nghĩa biết nhường nào vì có đôi bàn tay chăm sóc, vun vén của người phụ nữ. Những vần thơ như có chiều sâu hơn bởi nó được viết lên bởi 1 tâm hồn đã kinh qua, chiêm nghiệm từ rất nhiều điều trong cuộc sống - Bác Ngô Thái, cho nên nó vừa mang tính triết lí sâu sắc, lại thấm nhuần những giá trị nhân văn cao cả...Con xin được thắp 1 nén hương cho người phụ nữ trong bài thơ của bác. "Khi nhớ nhung, tôi viết" là tuyên ngôn của các nhà thơ, chính vì vậy thơ là tiếng lòng cất lên tự đáy sâu những suy nghĩ của ta mà ngôn ngữ là bút lực để chuyển tải những cảm xúc chân thành của nhà thơ. Bác Thái có lẽ cũng vậy. Người phụ nữ của bác Ngô Thái thật hạnh phúc và con tin, bác gái đang mỉm cười.

Hoa Xương Rồng2117:03 14-03-2010
Con đọc thơ chú con chỉ muốn khóc, xúc động lắm chú ạ

Hoa vàng 18:45 14-03-2010
"Cuộc sống ngặt nghèo - đồng tiền thiếu hụt.
Gạo, Nước, Điện, Ga, mắm, muối, tương, cà…
Vẫn không quên mua thêm mấy nhành hoa,
Một bó hương thơm trên bàn thờ tiên tổ."
Một bài thơ viết cho người vợ hiền quá cố thật cảm động ! Tôi tin là hương hồn chị ấy nơi chín suối sẽ rất vui và tự hào về nguời chồng của mình. Một lòng thủy chung, thờ vợ nuôi con trưởng thành khôn lớn! Mà với xã hội bây giờ không thể tìm ra được người đàn ông như vầy ? Bác Ngô Thái là một điển hình cho đàn ông Việt Nam noi theo !

nguoilamaquen 18:11 1
Nỗi nhớ khôn nguôi Người đàn bà mãi mãi ngự trị trong trái tim chú Thật cảm động
Hoa Xương Rồng21 16:41 14-03-2010
Đọc thơ của chú xong con chỉ muốn khóc, xúc động quá chú ạ. hy vọng hôm này chú cháu mình
gặp nhau con được hàn huyên nhiều hơn nữa với chú.

Trương Tuyền 16:16 14-03-2010
Con gái không biết nói gì nữa khi những lời thơ thấm thía của bố đã đầy đủ và những lời bình của chú mà con thường hay nói là ngọn nến soi cho thế hệ chúng con rồi thì còn gì hơn nữa ,,,con kính phục những điều chú làm và kiêu hảnh vì có được tấm lòng của người bố đáng kính...con yêu bố và mong bố luôn khỏe ....con trân trọng quí những gì bố và chú Thắng đã cho chúng con được soi gương....một ngày bên bố con đã nhớ mãi và hẹn bố nhiều lần đến thăm bố ...nhé...nén hương trầm cho ngừơi đã khuất bố ơi cho con gởi niềm kính phục..

hoaimongemtrove_06 14:08 14-03-2010
Bác viết bài cảm xúc quá, cháu chúc bác cuối tuần vui vẻ nha

nhamaybeo 10:01 14-03-2010
Con vào thăm Chú nè . đọc bài chú con thấy thích và xúc động quá Chú ơi !

BáHùng VânAnh 08:28 14-03-2010
Vâng, hai người đàn ông với hai cuộc sống hoàn toàn khác nhau, nhưng họ lại giống nhau biết nhìn về một điểm chung: luôn tìm nguồn yêu thương cho chính mình và cho bao người, xoá bỏ cái tự ti, ích kỷ, nhỏ nhen để tìm thấy cái Chân,Thiện, Mĩ.Sự thẳng thắn trong lời nói của ai vô tình như lời nhắc nhở chúng ta hãy xây dựng sao cho xã hội thu nhỏ trên blog là những tấm lòng, những con người với con người hết mực yêu thương. Hãy chắp cánh cho tình yêu bay xa và cao hơn nữa để ngày mai khi chợt tỉnh giấc,ta nhoẻn miệng cười chào đón nắng bình mình tươi sáng .Như vậy ta sẽ thấy cuộc sống dễ dàng ban tặng cho chúng ta nụ cười.
Cám ơn chú Ngô Toàn Thắng và chú Ngô Thái , một trong những công dân trong làng blog, hai con người điển hình về tình bạn,tình yêu thương bước ra khỏi thế giới ảo với tấm lòng bao dung và yêu thương.Bác chính là những cậy đại thụ cho lớp trẻ biết nhìn nhận thấu đáo hơn về cuộc sống hôm nay.THẬT mà ẢO_ẢO mà THẬT!

Cũng chính hai người đàn ông ấy nhẹ nhàng bước ra từ cái ta cho là ảo để hiện rõ vẻ đẹp thánh thiện của tình người.Cuộc sống là những dấu nặng để ta luôn đi tìm câu hỏi thay thế.Chỉ có ai biết nắm bắt kịp những giây phút huyền diệu vô tình ban tặng mới thấu đáo thấy được cái hay, cái đẹp luôn được hướng tới trong thế giới ảo.Nơi đây họ hoàn thiện chính mình, là chiếc gương soi tỏ mọi điều mà thường nhật ta không có.

Thời thanh xuân chẳng đọng lại được bao nhiêu, sao ta cứ sống vôị là thế!Càng đọc những lời thơ ca ngợi người phụ nữ nói chung , ca ngợi người mang lại tình yêu, hơi thở cuộc đời nói riêng ta lại thấy con người với tấm lòng cao cả , nhiệt huyết, lắng sâu đến thế.Cái tuổi 72 đến với Bác không ồn ã chút nào, chỉ gợi lại chút đăm chiêu cho cuộc sống, nỗi lo toan cho con trẻ .Tôi đã gặp nhiều người, cũng ở tuổi bác, nhưng hình như bác không chỉ trẻ trung trong suy nghĩ , lại còn trẻ trung trong cuộc sống hiện đại để hoà nhập và dẫn dắt cho thế hệ trẻ tiếp bước.
Ở đâu đó vẫn nói:mỗi con người là một cuốn sách.Qủa thật không sai!Một cuốn sách nhẹ nhàng nhưng thâm thuý,đầy tính triết lý về cuộc sống xưa và nay.Đơn giản vì không có ngày xa xưa ,làm sao có ngày nay yên bình là thế!



BáHùng VânAnh 08:25 14-03-2010
Đêm đã khuya, chẳng còn mấy được nghe tiếng lách cách gõ trên bàn phím trơn tuột .Ai ai cũng chìm trong giấc ngủ say bình yên, bỏ mặc lại sau giấc mơ êm đềm và sự trở dậy của một ngày hối hả. Đêm tĩnh lặng lại khiến cho con người dễ cảm nhận cuộc sống hơn, dễ cảm nhận đựoc sự xoay vần của tình cảm trong nỗi đê mê chất ngất.Thế đấy,ai mà chẳng có những giấy phút huyền diệu,những khoảng trống chỉ dành cho riêng mình để cảm nhận.Tôi cũng vậy,lặng lẽ còn lại một mình để nghiền ngẫm, đọc từng câu,từng chữ trong bài viết của người biết nói ra tâm tư,biết chia sẻ và đồng cảm tới tất cả mọi người.

Vâng, hai người đàn ông cùng được sống và trải nghiệm trong 1 thời kì khắc nghiệt lại chung một ý tưởng, chung một suy nghĩ.Người đàn ông ấy như được sống bên những người phụ nữ thanh cao để cảm nhận và hiểu được sự hi sinh, tần tảo của họ.Từ sự cảm nhận thấu đáo , không đơn thuần là chia sẻ, yêu thương mà ta gần thấy rõ ,chính họ cũng đã gánh đỡ cùng người phụ nữ thân yêu của họ để cho thân hạc mai gầy bớt chút vất vả , khó khăn.Ca ngợi đấy, xây dựng lên hình ảnh người phụ nữ đẹp như thế đó đâu dễ như ta tưởng. Bởi hiện ra cho ta thấy đựơc hình ảnh đẹp lại phải nhờ đôi bàn tay khéo léo của ai kia?
demtranglanh21:05 14-03-2010
Những vần thơ xuất phát từ trái tim ..Tôi đọc và rất xúc động
Hung Thu:
Được biết chú cháu thấy cháu được tiếp xúc với một kho sách sống
nguoilamaquen22:03 14-03-2010
Cảm ơn chú .Bài thơ hay lắm chú ạ
zunzun- club47 *369* Cách đây 31 phút
Cho phép cháu đặt một đóa hoa trên mộ người đã khuất chú nhé!

Soepkip 20:35 13-03-2010
Anh thắp lên một nén hương trầm,
Mong khói nhang gửi lòng anh thương nhớ,
Vượt qua bờ âm dương cách trở:
“Vĩnh viễn trường tồn-Em-Người Vợ Đảm Đang”.
Con cảm phục trước tình cảm của chú và thật sự xúc động .Nhìn lại thấy mình sao nhỏ bé . Chú là tấm gương cho con học tập . Tình yêu chú dành cho cô lớn quá . Con hứa với chú sẽ nắm chặt những gì mình đang có
. NGÔ TOÀN THẮNG 07:12 13-03-2010
BÀI THƠ NHƯ NHỮNG NÉN HƯƠNG SÂU
ĐỂ ANH VƠI ĐI NỖI BÀNG HOÀNG XA CHỊ.
CẢ MỘT ĐỜI ĐẢM ĐANG TẬN TỤY
GÁNH NẶNG HAI VAI VIỆC NƯỚC VIỆC NHÀ.
THỦY CHUNG CHỜ CHỒNG NƠI CHIẾN TRƯỜNG XA
KHI CUỘC SỐNG ĐỦ ĐẦY CHỊ LẠI ĐI ĐI MÃI
NÉN NỖI BUỒN THƯƠNG ANH ÉP CON TIM LẠI
ĐỂ GIỮ MÃI TRONG LÒNG TÌNH YÊU:VỢ ĐẢM ĐANG



Nhớ(723) 10:04 15-03-2010
Chốn trần gian em gánh bao buồn tủi,
Để nơi vĩnh hằng thanh thản lương tâm.
Anh thắp lên một nén hương trầm,
Mong khói nhang gửi lòng anh thương nhớ
Con đọc bài thơ của chú không sao cầm đựơc nứơc mắt. con hiểu đựơc nổi lòng của chú dành cho người bạn đời yêu quý, trong bài thơ ấy con cũng hình dung đựơc hình ảnh của mẹ con, bài thơ như chú nói hộ cho ba con, con cám ơn chú,..hình ảnh ngừơi phụ nữ VN nói chung và ngừơi thân của mình nói riêng luôn là tấm gương sáng cho thế hệ chúng con noi theo, bây giờ khi làm mẹ con mới hiểu đựơc tình “ mẫu tử " như thế nào, “nuớc mắt chảy xuống" phải không chú? ở thế hệ nào cũng vậy. cũng cần ngừơi phụ nữ đảm đang, đức hạnh, thật tiếc thay có một số ít người không biết kính trọng mẹ mình. luôn làm cho mẹ khóc cho mẹ lo lắng..... nhưng lúc nào đó những ngừơi ấy sẽ ân hận là lúc họ không còn đựơc gọi hai tiếng" MẸ ƠI " nữa. Con cám ơn chú cám ơn bài thơ của chú bằng những từ ngữ chất phát mộc mạc bộc lộ hết tình cảm ca ngợi ngươì phụ nữ việt nam" ĐẢM ĐANG".con chúc vui luôn vui khoẻ. Con gái của chú nơi đất phương Nam.
(Hoài Thương)
hoaxuan 18:43 15-03-2010
Chào chú! cháu đọc bài thơ của chú viết cho người vợ hiền, yêu của chú thật xúc động. Cháu nghĩ ở nơi vĩnh hằng kia cô sẽ hiểu tấm lòng của chú. Chú cho cháu thắp một nén nhang để gửi cho cô nhé: Từ nơi xa cô có biết , người chồng chung thuỷ vẫn mãi tưởng nhớ đến cô, cô thật hạnh phúc. Người đã xa rồi, cháu mong chú hãy sống khoẻ, nhiêu hồn thơ hay để đọng mãi trên những trang blog này. Chúc chú có những đêm ngon giấc ngọt ngào
tinhyeunhandoi7788 10:09 16-03-2010
Nhờ chú thắp nén hương trầm này đến cô nhé!
Dream&Future 14:51 16-03-2010
bài thơ chú viết tặng cô rất cảm động , cháu xin chia sẻ nỗi buồn với chú, chúc cô mỉm cười nơi chín suối
Người yêu dấu!!! 16:25 13-03-2010
bài thơ hay quá bác ơi
vanly79 19:59 16-03-2010
Cháu rất cảm động khi đọc những dòng thơ chú viết cho cô.
A&E 04:35 17-03-2010
Một mình Cháu thay mặt tất cả mọi người online trong blog Chúc chú luôn luôn toát lên một vẻ đẹp - một bài thơ hay Có vẻ đẹp , Có tâm hồn , Có Gió-Cỏ Cây-Hoa Lá... Và một cái gì đó của thơ ca để dành tặng mọi người cũng như trên blog plus - luôn luôn là thế Chú nhé !^^
honghanh 05:55 17-03-2010
<“Vĩnh viễn trường tồn Em - Người Vợ Đảm Đang” >
Đọc thơ thấy tấm lòng vàng
Mà chú Ngô thái vẫn mang trong lòng
Cuộc đời như những dòng sông
Chảy xuôi về biển hòa đồng nước non
Dù cho sông cạn đá mòn
Âm dương cách trở vẫn còn tình anh .
Cháu nghĩ cô ở nơi vĩnh hằng cũng thấy ấm lòng , mỉm cười trưóc tình cảm của chú dành cho cô , chúc chú luôn vui vẻ.
Mắt kính _ nhỏ xinh 11:56 19-03-2010
Bài thơ của chú rất hay, rất cảm động. Cháu thì non dạ trẻ người nên chẳng thể viết được những dòng thơ sâu sắc dường ấy, nhưng cháu dễ dàng cảm động trước những vần thơ đẹp... Cháu hiểu rằng ẩn đằng sau những dòng thơ này là tấm lòng yêu thương vợ thiết tha...
Vợ chú và mẹ cháu có rất nhiều điểm tương đồng đó chú, cả hai đều là những cơn gió thầm lặng, cơn gió biết ẩn mình để nhường cho chồng con chỗ đứng vinh quang... đều là những hạt sương mai yếu đuối chấp nhận bầu trời đêm lạnh để nhường tia nắng ấm cho bao người mình yêu thương... Cả một đời dầu dãi... cả một đời gian lao... nào có mong ngày đền trã...
Thế gian bao la nhưng kẻ hờ hững có nhiều mà người có tâm thì ít, biết được mấy ai chịu để tâm cho những gì gian lao, truân khổ của người phụ nữ... hay rồi chỉ là sự bạc bẽo, vô tình...
Hi vọng càng ngày càng có nhiều người như chú, biết yêu thương, biết trân trọng vợ mình...
Nén hương trầm mà chú thấp lên dẫu nhỏ nhoi nhưng cháu tin nó đủ để làm vợ chú mĩm cười mãn nguyện...
Chúc chú và gia quyến luôn mạnh khỏe, vui tươi! Kính chào chú!





















LỜI BÌNH BÀI THƠ " RÁNG CHIỀU" C ỦA NGÔ THAI

RÁNG CHIỀU
Ngô Thái.

Trời tà bóng ngả, lẩn vào mây
Ráng đỏ bừng lên sắp khép ngày
Thấp thoáng lưng đồi đôi cánh én
Xa xa đỉnh núi một hàng cây
Ven hồ cánh bướm chao như múa
Giữa bể đài hoa lắc tưởng say
Vẻ đẹp thiên nhiên thời khắc chuyển
Bừng lên cảnh sắc bức tranh này…



LỜI BÌNH BÀI RÁNG CHIỀU
hoangnhungmedia
(22:38 11-09-2010)

Bài thơ đường "ráng chiều" được viết theo thể thất ngôn bát cú đường luật với lời thơ thật uyển chuyển, nhẹ nhàng, du dương miêu tả bức tranh phong cảnh cuối một buổi chiều. Hai câu đề :
"Trời tà, bóng ngả lẩn vào mây
Ráng đỏ bừng lên sắp khép ngày"

là mở đầu cho một khung cảnh buổi chiều tà. Hình ảnh hoàng hôn "ráng đỏ" chính là khoảng thời gian quan trọng nhất để "khép " lại một ngày.

Hai câu thực "Thấp thoáng lưng đồi đôi cánh én"
Xa xa đỉnh núi một hàng cây"

miêu tả rất thực về phong cảnh xung quan. Thấp thoáng và xa xa là một cặp đối trong ý thơ rất nhẹ nhàng. Người đọc cảm nhận và mường tượng ra nét ẩn hiện bay "thấp thoáng" của đôi cánh én .Phóng tầm mắt ra xa hơn thì lại là một không gian xa tắp "Xa xa đỉnh núi một hàng cây"

Tiếp theo hai câu luận chính là luận đề cho nội dung bài thơ :

" Ven hồ cánh Bướm trao như múa
Giữa bể đài Hoa lắc tưởng say"

Thường một bài thơ đường khó nhất là ở hai câu luận, làm sao để luận được vấn đề tiếp nối cho đề và thực. Ở đây tác giả đã thành công ở cặp luận với hai câu thơ đối ý, đối từ, đối câu một cách rất chuẩn. Một tâm hồn nghệ sĩ với óc tưởng tượng thật phong phú, tài tình làm cho hình ảnh thơ đẹp một cách nghệ thuật như một bức tranh động. Ven hồ thì đàn bướm "trao như múa" , giữa bể thì "đài hoa lắc tưởng say". Thật là "thi trung hữu họa", nhìn Hoa đến nỗi làm "say" cả lòng người . Ta cảm tưởng như tâm hồn tác giả đã ra rời khỏi cõi thực tại , ở đây người đã "thiền" vào thơ mà chẳng cần phải ngồi thiền như bao người một ngày ngồi đến mấy tiếng .

Cuối cùng là hai câu kết : ''Vẻ đẹp thiên nhiên thời khắc chuyển
Bừng lên cảnh sắc bức tranh này "

Hai câu thơ kết thúc lại vấn đề rất thành công. Một lối kết rất hay , rất phù hợp với đề, thực, luận. Đúng là nhìn vào bức tranh tuyệt đẹp ấy mà nhà thơ "tức cảnh sinh tình" để bài thơ "Ráng chiều" ra đời gây niềm cảm xúc mãnh liệt về một bức tranh nghệ thuật phong cảnh hữu tình trong lòng bạn đọc yêu thơ. Đồng thời qua bài thơ ta cũng thấy được tâm trạng nhân vật trữ tình trong thơ với một niềm yêu thiên nhiên tha thiết và ta thấy rõ tình yêu quê hương đất nước của chính tác giả được thể hiện qua nội dung bài thơ .

Thành công nhất của bài thơ "ráng chiều" là tác giả biến cái chất của thơ đường quy tắc niêm, luật chặt chẽ, lời lẽ khô khan cứng ngắc thành một bài thơ mà bất kỳ ai đọc lên cũng cảm thấy "Ráng chiều" không những không khô khan, cứng ngắc mà lại còn tuân thủ đúng luật của thơ đường .
Không chỉ thế "Ráng chiều" còn đọng lại trong tâm hồn người đọc cảm xúc sâu lắng, ngọt ngào với lời thơ, ngôn ngữ thơ thật uyển chuyển, thật dịu dàng, thật đằm thắm mà không kém phần tinh tế trong thơ ca. Một bài thơ đường rất lãng mạn trong cảm xúc, đọc như một biến tấu nhạc du dương. Tôi cho "ráng chiều" là một bài thơ đường rất hay và đạt đến độ thẩm mĩ cao trong thi ca "thi trung hữu họa" mà hiếm thấy trong thể loại thơ đường
Trần Huyền Nhung

NGÔ THÁI VÀ NHỮNG LÁT THƠ LÒNG - THU HÀ (PHÚ THỌ)


(CẢM NHẬN QUA ĐỌC TẬP THƠ: " NGÔ THÁI - THƠ & BẦU BẠN" CỦA NGÔ THÁI.
Thu Hà.

Tôi gặp anh vào một ngày đầu mùa hạ, khi những cánh phượng đầu tiên chớm lửa vào không gian. Tôi được nghe tên Ngô Thái đã lâu, ngưỡng mộ anh với chất lính qua trường ca “Con Lạc cháu Hồng trên đỉnh Pa Pông”, song tôi không khỏi ngỡ ngàng khi được tiếp xúc với anh, nhất là sau khi đọc tập “Ngô Thái - Thơ và bầu bạnTôi thực sự lạc vào một vườn thơ mà ở đâu tôi cũng tìm thấy cái mặn mòi của đất, cũng ngan ngát sắc hoa đời và ngọt lành vị quê của tình người Đất Tổ. Chất men trong thơ Ngô Thái như những lát cắt về thời gian, không gian đã gắn kết những trái tim, những người bạn ở muôn phương, chất men nồng dịu ấy đã tạo nên sự đặc biệt của tập thơ trên tay tôi lúc này. Họ là nguồn cảm hứng để tác giả cho ra đời tập “Ngô Thái - Thơ và bầu bạn”.
Tôi lật từng trang trong tập thơ này, mỗi bài, mỗi câu là một lát thơ lòng! Những lát thơ ấy khi thì sắc ngọt, rạng ngời, khi thì xót xa, trăn trở, lúc day dứt, bâng khuâng… Phải chăng cái bở thơm của sắn, mật ngọt của khoai, vị chát đậm đà của búp chè xứ sở là khởi nguồn nuôi dưỡng một trái tim thơ đầy nhiệt huyết mà nặng trĩu tình yêu quê hương? Hẳn không phải ngẫu nhiên mà mỗi vần, mỗi câu anh viết về quê hương lại da diết đến vậy:
“Bát canh cua. Đĩa dưa cà
Vị quê đau đáu đậm đà xiết bao!
Bước đi dù ở phương nào
Minh Nông mùa ấy hanh hao hẹn về!...”
(Trích Hương quê)
Mỗi chúng ta ai cũng có quê hương, nơi chất chứa kí ức tuổi thơ trong vòng tay yêu thương của ông bà, cha mẹ. Một cánh võng dặt dìu trưa hè, một lời ru dịu ngọt, một vườn cây xanh lá, một làn gió ngát hương đồng nội… Tất cả “vị quê đau đáu” đó trong thơ Ngô Thái dung dị như chính con người anh:
“Ầu ơ, cánh võng thân thương,
Vườn xanh… nhài thoảng. Ngát hương gió hè!...”
(Trích Tình quê)
Tôi tự hào là một người con của quê hương Đất Tổ, tôi vinh dự là lớp hậu duệ của các thế hệ cha anh đi trước, trong đó có nhà thơ Ngô Thái. Tinh thần lạc quan, ý chí kiên cường trong cam go, khốc liệt trên đỉnh Pa Pông ngày xưa ấy như vẫn còn đây, thổi vào bầu trời, vào tán lá miền trung du để quê tôi bừng lên một sức sống mới mãnh liệt đến vô cùng:
“Trung du trời xanh thẳm
Ngút ngàn cọ xoè ô
Sương long lanh, chót lá
Mắt ai cười mộng mơ!”
Để rồi:
“Gọi ong về xây tổ
Gom mật ngọt cho đời!...”
(Trích Một thoáng trung du)
Có thể nói, quê hương đã quyện vào máu, vào thịt da của người con trai Đất Tổ: Ngô Thái. Với anh, quê hương không chỉ là bến nước, bờ tre, quê hương không chỉ là cánh võng, hương nhài… mà quê hương được nhắc đến tinh tế đến nhuần nhuyễn: “Mới nghe Xoan - Ghẹo đã mơ hội làng” (Trích Nhớ câu Xoan - Ghẹo). Mặc dù không một từ ngữ nào miêu tả nhưng tôi tin là hội làng trong thơ Ngô Thái tình hơn những hội làng khác, không phải vì có câu Xoan, câu Ghẹo, không phải vì bóng thôn nữ với áo tứ thân mà vì hội làng luôn hiện diện trong trái tim anh, bất cứ lúc nào cũng có thể “mơ” về nó với nỗi niềm da diết. Những lát thơ lòng dành cho quê hương như nằm sẵn trên dây đàn, chỉ cần chạm nhẹ vào là rung lên những thanh âm, những cung bậc độc đáo:
Sang thu, vạn vật dường như đã nhuốm màu của mùa mới. Ấy thế mà Ngô Thái vẫn cảm nhận được sự dùng dằng, luyến lưu của cái gạch nối hai mùa, một lát thơ lòng tinh tế, nhạy cảm với từng trạng thái của thiên nhiên: “Sương chưa đọng giọt trên cành” để rồi bị hút hồn vào vẻ đẹp đó tự lúc nào không hay!
“Lá vàng phủ kín nương đồi
Mây quang, xanh cả khoảng trời thẳm xanh
Sương chưa đọng lại trên cành
Mà ai đã hút hồn anh lúc nào?”
(Trích Thu)
. Tôi đã từng choáng ngợp cùng “Đường ra trận mùa này đẹp lắm…” của nhà thơ Phạm Tiến Duật thì giờ đây tôi lại gặp khí thế hừng hực của “Hành khúc thanh niên xung phong” trong thơ Ngô Thái. Trong hồi ức về những năm tháng khốc liệt ấy, tôi vẫn thấy bay lên một làn điệu Xoan thân thuộc của quê hương:
“Câu hát Xoan quyện hương gió mênh mông
Dệt vào con đường… những vần thơ câu hát
Đèo Mường Liệt sương giăng lạnh buốt
Ngầm Na Khao, suối lũ ào ào
Không quản mưa tuôn
Nắng cháy mái đầu
Phá đá mở đường
Xây cầu vượt thác…”
(Hành khúc Thanh niên xung phong)
… Những tưởng chỉ có đạn bom của chiến tranh, chỉ có cuốc xẻng, mồ hôi và từng xăng ti mét đất thấm đẫm máu xương của đồng đội… song tôi sững lại khi gặp vần thơ đằm thắm, dịu dàng. Giữa sự sống và cái chết, Ngô Thái vẫn dành lời thơ mộc mạc, chân thành, chia sẻ cùng những nữ thanh niên xung phong:
“Anh mong ngày giải phóng đến nhanh
Để em được làm duyên con gái
Bưởi nhiều hoa tha hồ em hái
Bồ kết trên cây mẹ đợi em về…”
(Trích Hy sinh thầm lặng)
Đối với người con gái thì “Hàm răng, mái tóc là góc con người”, nỗi xót xa khi nhìn mái tóc của nữ đồng đội rụng ngày một nhiều đã khiến trái tim Ngô Thái nghẹn ứa: “Trái tim anh như có ai bóp nghẹt…”. Tôi rưng rưng khi đọc những dòng thơ này… Và rồi đến hôm nay, tôi vẫn thấy trái tim anh thổn thức: “Chỉ mình anh hoài niệm mái tóc xanh…!”.
Trong ngày kỷ niệm 40 năm thành lập đội TNXP 253 anh hùng, nhà thơ, đồng thời là người trong cuộc đã dành riêng lát thơ lòng cho đồng đội: “ Đồng đội thân yêu ơi! Khi chúng ta mừng vui đến rơi nước mắt/ Chết lặng trong tim… nhớ những người đã khuất…/ Cánh rừng xa đất Mẹ các anh nằm…/ Hãy về đây gặp mặt bốn mươi năm” (Trích Hương hoa rừng xưa). Mỗi câu thơ là một nén tâm nhang ông hướng về đồng đội!
Ngô Thái không chỉ là người con trung nghĩa của quê hương mà còn là một người con hiếu thảo trong gia đình. Phải nói rằng, ông đã quặn lòng để cắt những lát thơ gần gũi, đời thường mà chất chứa trong đó những giọt nước mắt yêu thương:
“Bùi ngùi nhớ tới Mẹ Cha
Bữa cơm mùa gặt gọi là có thôi
Con đông - sắn ghế đầy nồi
Bữa thường chỉ một lần xơi gọi là…!
Giờ Cha Mẹ đã đi xa
Gạo thơm, cơm mới ngậm mà khó trôi!”
(Trích Bùi ngùi)
Ngô Thái đã đưa tôi đi từ ngỡ ngàng này đến bất ngờ khác, đọc thơ anh, tôi luôn tìm thấy sự mới lạ trong từng cung bậc tình cảm. Tôi thổn thức theo “Nén hương trầm” để cùng anh “Vượt qua bờ âm dương cách trở”… Ở đó, tôi gặp một người phụ nữ hoàn hảo qua tài khéo léo tả cảnh lồng xen tả tình của tác giả:
“Anh nợ em cả cuộc đời tất tả
Suốt bốn mùa Xuân - Hạ - Thu - Đông”
(Trích Nợ em…!)
Và: “ Người con gái tôi yêu thời son trẻ
Mãi mãi là trái ngọt của đời tôi”
(Trích Bốn mùa và tình yêu)
Trái ngọt đó không phải ai cùng nhìn nhận thấy, cái tất tả bốn mùa đó không phải ai cũng biết nhưng biết rồi không phải ai cũng diễn đạt được bằng lời thơ. Ngô Thái không chỉ đơn thuần cảm nhận thấu đáo, yêu thương, chia sẻ với người phụ nữ của đời mình mà mỗi lời thơ ông viết dường như cũng đã chìa vai gánh cùng người phụ nữ thân yêu những vất vả, lo toan của cuộc sống. Trong Ngô Thái, tình cảm gia đình như một dòng sông mênh mang, vĩnh cửu. Ông dấu những thâm trầm dưới dòng sâu, ông dõi theo các con bằng tình cảm ân cần, chăm chút, vỗ về như ngàn con sóng nhỏ khôn nguôi vỗ bờ:
“Cha không giàu để cho con của cải
Chỉ có tình Cha để lại qua thơ”
( Trích Tặng con)
Chỉ bấy nhiêu thôi người đọc đã thấy cả một kho báu vô giá mà ông đã chắt chiu, góp gom cả cuộc đời dành cho không chỉ những đứa con yêu của mình mà dành cho cả lớp hậu thế nói chung. Kho báu ấy không gì đánh đổi được, bởi nó là những lát thơ ông cắt từ chính trái tim tràn ngập yêu thương của mình, những lát thơ ấy thấm đẫm mồ hôi cực khổ, thăng trầm, thấm cả nước mắt của người đàn ông “Gồng lưng … nuôi con khôn lớn”:
“Cánh cò bay nghiêng ngả
Chở nắng vàng qua sông
Chở nước mắt lưng tròng
Người Cha hiền thức dạ…”
(Trích Tình Cha)
Yêu thương gia đình nhất mực song Ngô Thái không quên quan tâm chia sẻ với những người có hoàn cảnh khó khăn trong cuộc sống. Người đọc sẽ gặp một trái tim nhân hậu, một sự cảm thông sâu sắc và một nỗi day dứt không phải nhà thơ nào cũng có được:
“Thương em… thiệt thòi số phận
Mang theo khuyết tật suốt đời
Nỗi đau tâm hồn trĩu nặng
Lòng ta day dứt khôn nguôi…”
(Trích Thương em)
Đọc thơ Ngô Thái, nếu không gặp anh trước, hẳn tôi nghĩ vần, điệu này là của một thi sĩ trẻ tuổi. Bên cạnh những lát thơ lòng thâm trầm, sâu lắng như cuộc đời anh, tôi luôn thấy lấp lánh sự trẻ trung, yêu đời trong từng câu, từng chữ. Ngô Thái được bầu bạn nhận xét là một người tâm hồn không có tuổi không hẳn vì tinh thần lạc quan của con người anh mà bởi thơ anh tình đến là tình. Với cách viết hồn hậu tự nhiên không gượng ép, dường như những cháy bỏng khát khao của tình yêu thời trai trẻ, khi mà: “Khát vọng yêu thương ngập tràn hạnh phúc/ Phải nhường lại cho tình yêu đất nước” để lên đường chiến đấu ngày xưa ấy, giờ đây vẫn không hề phôi pha chút nào:
“Quặn lòng từ sâu thẳm
Thành con sóng bạc đầu
Trời cao xanh có thấu
Biển và bờ khát nhau…”
(Trích Khát)
Có lúc thơ Ngô Thái mãnh liệt như sóng trào, có lúc lại như trăm ngàn ngọn lửa khiến ai đó đứng ngồi không yên:
“Lần đầu mới gặp đã quen
Ra về nhớ cặp mắt đen… hút hồn
Chiều buông… ráng đỏ hoàng hôn
Lòng sao bỗng thấy bồn chồn… lạ không?”
(Trích Xao lòng)
Trong thơ Ngô Thái, đôi mắt được nhắc đến nhiều song ở mỗi bài tôi đều thấy ánh lên những nét đáng yêu riêng để rồi đôi mắt ấy khiến ông: “Gió trăng chểnh mảng, nỗi niềm chênh chao…” (Trích Nỗi nhớ).
Ngô Thái vốn gắn bó với thiên nhiên, vạn vật quanh mình.. Trăng vào thơ anh tự khi nào có lẽ chỉ có mình nhà thơ biết nhưng rõ ràng cách anh trò chuyện với trăng là cách nói của những người bạn đã thân thiết tự lâu rồi:
“Hỏi trăng có nhớ ta không
Phòng đơn lẻ bóng, rộng lòng đón trăng…”
(Trích Tâm sự cùng trăng)
Tôi liên tưởng đến một câu thơ của Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Người ngắm trăng soi ngoài cửa sổ/ Trăng nhòm khung cửa ngắm nhà thơ”… Rõ ràng tôi lại gặp ở Ngô Thái cái cốt cách ung dung, tự tại của con người đi theo lý tưởng mà Bác Hồ đã chọn. Không ồn ã, phô chương, thơ anh cũng bình dị như con người anh vậy. Song đằng sau mỗi dòng thơ chất chứa tình người ấy là cả một quá trình chiêm nghiệm, những triết lý được tác giả chắt lọc từ cuộc đời mình:
“Đời người nếu chưa từng lên núi
Sao thấy đất trời rộng bao la…”
(Trích Cảm tác Sa Pa)
Ngô Thái cảm nhận được cái bao la của đất trời bởi ông mở trái tim hoà cùng trời đất. Một Ngô Thái đầy nhiệt huyết và nặng trĩu tình yêu thương, một Ngô Thái với thế giới quan khoa học, nhìn cuộc sống bằng các góc độ, đường nét, mảng khối và màu sắc phong phú nên lời thơ của anh thật trẻ trung so với độ tuổi của anh:
“ Ước gì là biển biếc
Ôm bình minh vào lòng”
(Trích Lời của sóng)
Chất thơ phóng khoáng, lạc quan ấy và nét đẹp trong văn hoá sống của nhà thơ Ngô Thái là sức hút đưa bầu bạn muôn phương về bên anh. Từ những bạn quê: “Rượu nút lá chuối, tay choàng cụng ly” đến bạn thơ, bạn tri kỷ, bạn thông qua mạng Internet… nhà thơ đều dành cho họ sự chân thành, thân thiện và cởi mở:
“Những người bạn trào dâng nỗi nhớ
Đến với nhau bằng tấm lòng rộng mở
Tay nắm tay thắm đượm tình người
Trên bờ môi, đẹp những nụ cười
Mắt rạng ngời…thay bao lời muốn nói”
(Trích Hội Offline mùa thu 2012)
Ngô Thái là một “Bến tình thơ” và để có một “Bến tình thơ” như thế, vượt lên trên tất cả là tình yêu anh đã dành cho thơ. Anh bộc bạch: “Tôi nuôi tâm hồn thơ/ Bằng khát vọng ước mơ/ Bằng tình yêu say đắm/ Bằng đợi chờ đằm thắm…” (trích Hồn thơ). Quả là một tình cảm mãnh liệt như tình yêu đôi lứa vậy!
Tôi không viết lên đây những cảm nhận, những chia sẻ của bầu bạn Ngô Thái từ muôn nơi gửi về bởi mỗi trang thơ anh viết là một nhịp cầu gắn kết những trái tim gần lại bên nhau.. Đó là món quà vô giá mà không phải ai ở độ tuổi “thất thập cổ lai hy” như nhà thơ cũng có được và tập thơ này cũng chính là món quà tinh thần anh dành tặng bầu bạn muôn phương.
Trang cuối cùng của tập “Ngô Thái - Thơ và bầu bạn” đã khép lại bằng ngọn lửa trong trường ca “Con Lạc cháu Hồng trên đỉnh Pa Pông” (Bài bình của nhà thơ Nguyễn Hưng Hải) song tôi vẫn thấy ngọn lửa ấy vượt qua giới hạn của tập thơ, vượt qua không gian, thời gian toả lung linh trong dư âm của từng lát thơ lòng Ngô Thái. Trong cái bộn bề của công việc, giữa nhịp sống đang trào dâng không ngừng đổi mới của thời đại, tôi vẫn nhận ra anh bởi ngọn lửa rất riêng được nhà thơ chắt chiu, nâng niu, tỉa gọt vào từng bài thơ ý vị. Ngô Thái - một trái tim nhân hậu! Dường như anh đã khéo léo xén, xẻ những rung cảm trong tim thành những lát thơ, lát nào cũng tràn đầy nhiệt huyết. Nhiệt huyết ấy truyền cho chúng tôi, không phải bằng lời giáo huấn mà bằng tính nhân văn và tân văn trong “Niềm tự hào… chất lính vẫn không phai”. Những lát thơ lòng ấy đã và sẽ còn lan toả giữa bao la tình đất, tình người.
Phú Thọ, 15/6/2013
T.H