Cầu danh, mưu lợi có gần xa...
Bạn bè hoan hỷ, do cùng hướng
Tri kỷ đối đầu, bởi "ngược pha"
Bổng lộc chẳng đều, sinh "loạn nhịp"
Tiền tài chung hưởng, thể cùng ca.
Hại nhận, ích kỷ, âu là gốc!
Lươn lẹo, bon chen...vẫn đó ra!.






(Nhân ngày Quốc tế Thiếu nhi 1/6)
Thương em…đường phố lang thang
Trong đêm âm thầm lê bước
Mịt mờ tương
lai phía trước
Để đời nhức nhối tim gan…!
Thương em… gia đình ly tán
Nỗi buồn vương mắt trẻ thơ
Khát khao tình thương cha mẹ
Tâm hồn trong trắng… bơ vơ!
.
Thương em …thiệt thòi số phận
Mang theo khuyết
tật suốt đời
Nỗi đau tâm hồn trĩu nặng
Để ta day dứt khôn nguôi!


Anh nợ em một mùa XUÂN trồi biếc
Một tình yêu chớm nở đầu đời
Đôi mắt huyền, với nụ cừơi tươi
Xin trao em cả tuổi xuân
anh đó!
Anh nợ em mùa sen vào HẠ
Giọt sương đêm trên lá biếc ban mai
Gió đung đưa mái tóc nhung dài
Hương lan toả…lòng anh xao động
Anh nợ em cả mùa THU… cốm dẻo
Một tình yêu thắm đượm hương đồng
Người con gái anh yêu say đắm
Mãi đậm sâu… hương cốm giữa tim hồng
Anh nợ em cả mùa ĐÔNG không đổi
Gió bấc về … se lạnh bờ môi!
Nối nhớ nhung theo vào giấc ngủ
Mơ về em…
hơi ấm...tình nồng!
Anh nợ
em…cả cuộc đời khó
trả
Suốt bốn mùa Xuân -Hạ -Thu- Đông
Năm tháng
qua , nỗi nhớ khôn cùng !
Như biển
cả, dâng trào con sóng…!

Nhớ ngày mới gặp ở sân
trường
Nụ cười e ấp thật dễ thương
Một cánh Phượng hồng vương trên tóc
Má ửng, môi hồng, dạ vấn vương...!
Chiều hè bảng lảng bóng hàng dương
Nhớ ngày nội trú ở trong trường
Sát vách cùng nhà nơi ký túc
Âm thầm lặng lẽ nhớ người thương!
Hạ về. Chạnh nhớ mấy hè qua
Vẫn cây Phượng vỹ trứơc sân nhà
Vẫn vầng trăng sáng bên cửa sổ
Vắng tà áo trắng. Gió mây xa…!
Tạm biệt trường xưa anh lên đường
Mây mù đỉnh núi chốn biên cương
Thao thức hằng đêm lòng da diết?
Mơ về cánh Phượng...mái tóc vương!
(Nhân ngày Quốc tế Thiếu nhi 1/6)
Thương em…đường phố lang thang
Trong đêm âm thầm lê bước
Tương
lai mịt mờ phía trước
Để đời nhức nhối tim gan…!
Thương em… gia đình ly tán
Nỗi buồn vương mắt trẻ thơ
Khát khao tình thương cha mẹ
Tâm hồn trong trắng… bơ vơ!
.
Thương em …thiệt thòi số phận
Mang theo khuyết
tật suốt đời
Nỗi đau tâm hồn trĩu nặng
Để lòng day dứt khôn nguôi!





Trăng non cong tựa lưỡi
liềm
Để người thi sỹ nỗi niềm
vấn vương
Thương trăng thức suốt đêm
trường
Lá thuyền đâu dễ thuận
đường chở mây
Mong sao rằm đến trăng đầy
Anh làm mây trắng ấp dầy
thuyền em!