Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2016

XƯƠNG HOA ĐƯỜNG THI : NGÔ THÀI - HOA CAU

MỪNG NGÀY 8/3
Ngô Thái

Mùng tám tháng ba đã tới đây
Bao nhiêu cánh lụa thướt tha bay
Dáng tươi tha thiết làn môi thắm
Duyên đậm nồng nàn ánh biếc say
Lửa tím năm canh còn cháy đượm
Tình hồng sáu khắc vẫn dâng đầy
Vàng son tám chữ * luôn ngời nét
"Tứ đức" bao đời rạng với nay.!
N,T
_________________________
*"Anh hùng bất khuất, trung hậu đảm đang"

Hoa Cau.- Yên Bái
BÀI HOA CỦA HOA CÁU:

Tháng ba ngày tám tới rồi đây
Cưỡi gió vờn mây lả lướt bay
Rượu rót tràn ly mê mải sóng
Lời tuôn ngập lối ngả nghiêng say
Dăng hàng hoa ảo hương thơm đủ
Xếp luống thơ vui mật ngọt đầy
Ngày tám tháng ba dù ảo thực
Tôn vinh phái đẹp vốn xưa nay
H.C

CHÙM THƠ DỰ THI "HƯỚNG VỀ CỘI NGUỒN"


1-TÌNH NGƯỜI ĐẤT TỔ
Anh đừng buồn. Em đã có người thương
Chớ có trách. Đã không còn cơ hội
Được cùng nhau trở về nơi nguồn cội
Thắp nén tâm hương kính viếng Vua Hùng

Nghĩa Lĩnh non cao... bậc đá trập trùng
Chín chín con voi chầu về mộ Tổ
Nhớ Mẹ Âu Cơ lên rừng một thuở
Cha Lạc Long quân xuống biển... tự hào!

Nghe đâu đây hương gió thoảng lao xao
Nắng xuân dệt tấm thảm vàng đồi cọ
Lòng rộng mở, “ Bến tình người đất Tổ”
Bến bờ anh vẫn đợi một con thuyền…

2-NGÂN VANG TỪ ĐẤT TỔ *
Đất Tổ vang hòa khúc hát ngân
Bốn phương tụ hội đẹp muôn phần
Dâng hương Quốc Tổ tôn công đức
Kính lễ Hùng Vương đáp nghĩa ân
Tín ngưỡng ngàn đời bừng tỏa ngát
Tâm linh vạn thuở sáng trong ngần
Bảo tồn Di sản chung nhân loại
Đất Tổ vang hòa khúc hát ngân
____________________________
* Tín ngưỡng thờ cúng Hùng Vương được
UNESCO công nhận di sản Văn hóa
phi vật thể của nhân loại.




3-ĐẤT TỔ THÂN THƯƠNG

Tình đất Tổ đẹp mãi tựa bài ca
Con cháu mọi miền hành hương về hội
Tỏ tấm lòng thành trở về nguồn cội
Dâng nén tâm hương tưởng nhớ các Vua Hùng

Lên đỉnh non cao ta thấy cả một vùng
Hổ phục - Long chầu đồng quê trù phú
Ba con sông từ đầu nguồn hội tụ
Bạch Hạc xưa nay thành phố anh hùng!

Trải thăng trầm mong ước một niềm chung
Quốc thái dân an vững vàng tiến bước
Suốt mấy ngàn năm Tổ Tiên dựng nước
Con cháu Lạc – Hồng nối nghiệp ông cha

Câu hát Xoan đọng lại trong ta
Lưu giữ bao đời cùng lời ru của Mẹ
Thế giới vinh danh – truyền cho lớp trẻ
Mãi mãi trường tồn – gạch nối thời gian

Về hội năm nay bao nét mặt hân hoan
Ánh mắt rạng ngời, nụ cười hạnh phúc
Hâu Duệ Âu Cơ – nết na hiền thục
Xin gừi lòng mình nơi đất Tổ thân thương.

CHÙM THƠ GIAO LƯU TẠI LỄ HỘI THƠ ĐƯỜNG TOÀN QUỐC LẦN THỨ XI TP ĐÀ NẴNG 19/3/2016


1-MỪNG ĐẠI HỘI THƠ ĐƯỜNG LẦN XI*
Ngô Thái – Phú Thọ

Đà Nẵng – Anh hùng sáng địa danh
Vườn thơ biếc lộc thắm tươi cành…
Muôn vần xướng họa vang câu nhạc
Vạn ý kết tình rạng nét tranh
Văn hóa sông Hàn… nâng vóc dáng
Đường thi đất Việt tỏa tinh anh
Bốn phương xiết chặt vòng tay ấm
Dân tộc… vươn tầm sải bước nhanh…!
N.T
_______________________________
* Tổ chức TP Đà Nẵng 19/3/2016

2-HƯỚNG VỀ ĐÀ NẴNG
Trần Ngọc Đổng

Đà Nẵng tít mù cánh nhạn bay
Đường thi đất Việt hội nơi đây
Lao xao phố thị câu chào hỏi
Tíu tít hội trường cái bắt tay
Năm trước Mịn Sồi bao thích thú
Mùa này Đà Nẵng lắm mê say
Bạn thơ bất luận Nam hay Bắc
Đồng điệu tâm hồn thoả nước mây….
T.N.Đ

CẢM NHẬN CỦA VÕ THỊ THANH THỐNG VỀ BÀI "RU EM"

ĐÔI ĐIỀU CẢM NHẬN BÀI THƠ “RU EM” (Tác gỉa Ngô văn Thái-Phú Thọ)
(Trong Tạp chí Người yêu thơ: Số 29-2016).

Chiều muộn, tôi nhận được tạp chí NGƯỜI YÊU THƠ của CLB THƠ VN.Tôi say sưa với những bài thơ của các Tg đã đăng trong tập NYT số: 29 - 2016.
Tôi rất tâm đắc bài thơ “RU EM” của Tg Ngô Thái (Trang 23) tôi vội ghi lại những cảm nhận của mình.
Trước hết tôi xin phép không nói về luật thơ hay thể thơ gì. Tôi chỉ ghi lại những cảm nhận của tôi về hồn của bài thơ thôi. Theo tôi, đây là bài thơ tình giàu hình ảnh và mang đậm tính nhân văn…Đã khiến tôi rung động, mà tôi cho rằng tác gỉa đã viết theo nhịp đập trái tim mình! Đã gợi trong tôi 1 hình ảnh lãng mạn đầy vẻ huyền thoại…”Cánh võng uốn câu …tiên sa lỡ nhịp cầu”. làm tôi liên tưởng đến Ngưu Lang và Chức Nữ trong hồn thơ.
Em nằm cánh võng uốn cong câuLại tưởng tiên sa lỡ nhịp cầu

Một hình ảnh chân quê, dung dị và nên thơ đến nỗi thiên nhiên phải bàng hoàng sửng sốt…và cái tình của tg được bật lên thành ngôn ngữ
Nắng cũng bàng hoàng nên chệch sáng
Mây còn sửng sốt cũng sai mầu

Bài thơ Luật Đường tuôn chảy như dòng lưu thủy phác họa nên bức tranh tuyệt đẹp:
Chim sa cố gượng về rừng thẳm
Cá lặn không đành chốn biển sâu

Dầu những phác thảo đơn sơ mộc mạc như những nét chì phác họa 1 chân dung đang chờ hoàn tất…như bó hoa ngắt vội bên đường còn ăm ắp mùi nhựa tươi,mà tiềm ẩn trong hồn thơ là cái tình của tg dành cho nguyên mẫu “EM”…và chính là nét nhân văn của người viết với tấm lòng trân quý
Chỉ có mình anh canh giấc ngủ
Ru êm đến bạc tóc trên đầu

Lời thơ tự nhiên đi vào lòng người với hình ảnh “EM” lung linh tỏa sáng mà tạo hóa đã ban tặng cho tác giả. Trên đây là cảm nhận riêng tôi, xin dược viết thành lời và chia sẻ cùng tg và quý bạn…nhân dịp năm nới kính chúc tg và gđ vui,khỏe và hạnh phúc.

Kính bút: Thanh Thống
- Quê quán: Quảng Ngãi
- Địa chỉ: 505 Phạm Văn Đồng, P.Trần Hưng Đạo,TP Kon Tum
- ĐT: 0963 444.411
- :

Võ Thị Thanh Tống –Kon Tum

ĐÔI ĐIỀU CẢM NHẬN BÀI THƠ “HOÀI NIỆM” CỦA TÁC GIẢ NGÔ THÁI-PHÚ THỌ
(Trong tuyển tập thơ Đường luật Việt Nam, tập XI – Trang 669)

Sáng 8/3/1016 tôi rất vui khi nhận được tuyển tập thơ ĐƯỜNG LUẬT VIỆT NAM TẬP XI. Tôi đọc say sưa và tôi như lạc vào “Vườn Hoa Di Sản Đường Thi Việt Nam”. Thi tập gốm nhiều tác giả trên khắp mọi miền đất nước tham gia bài. Lời thơ trong sáng như những bông hoa rực rỡ sắc mầu tô thắm vườn thơ toả ngát hương. Càng đọc hồn thơ càng lung linh giầu hình ảnh…toát lên lòng yêu nước, tình cảm thiêng liêng gia đình, và tình yêu đôi lứa.
Trong vườn thơ ấy, tôi tâm đắc tác phẩm HOÀI NIỆM của tác giả: Ngô Thái (Phú Thọ). Tôi cảm nhận được mạch ấm hương đất mơn man chảy ngược về quá khứ…cho tôi cảm xúc quay về nơi núi rừng Trường Sơn hùng vĩ cùng đồng đội với những ngày nằm gai nếm mật, bom rung đạn xé…mà tác giả tự hào xen lẫn khắc khoải nhớ về:
Trường Sơn chốn cũ nhớ nhung hoài
Vực thẳm đèo cao những buổi mai

Nhắc đến Trường Sơn, ta không quên những thế hệ đi trước…quên mình bằng dòng máu Lạc Việt để tô thắm những dãy núi điệp trùng, tặng nguốn huyết mạch của dân tộc để Trường Sơn mãi xanh tươi - mầu xanh đại ngàn muôn thuở...Đến đây, tôi thấy mình nhỏ bé lạ thường, như viên đá cuội nép mình vào vách Trường Sơn hùng vĩ để nghe mạch ấm, hơi thở của quê hương núi rưng.

Ta vẫn biết thơ mang tính ẩn dụ cao, ở đây tác giả ẩn dụ và nhân cách hoá rất khéo “Ngựa vượt dốc…, Nai mói chân”. Ngoài hình ảnh núi rừng cheo leo…theo tôi đây là 2 câu thơ mang tính trừu tượng cho tình đồng đội:
Vượt dôc chiều đông chồn gối ngựa
Băng ngầm đêm hạ nhức chân Nai

…Chiều sâu của bài thơ được bung toả…hình ảnh đôi nam nữ được thể hiện rõ hơn trong “da sạm…tóc dài”
Mưa rơi lất phất trêu dạ sạm
Gió thổi đung đưa bỡn tóc dài

Lời thơ tự nhiên, trôi chảy, đi vào lòng người, ngược về quá khứ… một kỷ niệm không quên…theo mãi trong tim nhớ bóng hình “ai”…?
Ký ức khi xưa lưu kỷ niệm
Bồi hồi trong dạ nỗi mong ai.(?)

Dọc hết bài thơ tôi chợt thẫn thờ… như mình đang là người lính cụ Hồ ngày xưa đang nhớ về đồng đội với những năm tháng oanh liệt nơi Trường Sơn khói lửa.

Trên đây là cảm nhận của riêng tôi, xin được chia sẻ cùng tác giả và quí bạn yêu thơ. Kính chúc tác giả, quý bạn yêu thơ lời chúc sức khoẻ và lời chào trân trọng.

Kính bút: Võ Thị Thanh Thống.
- Quê quán: Quảng Ngãi
- Địa chỉ: 505 Phạm Văn Đồng, P.Trần Hưng Đạo,TP Kon Tum
- ĐT: 0963 444.411
-- :

CẢM NHÂN CỦA NHÀ THƠ NHÀ LÝ LUẬN PHÊ BÌNH VĂN HOC: MAI THANH

ĐỌC THƠ NGÔ THÁI – MAI THANH

Tôi đang có trên tay tập thơ “Thơ và bầu bạn” của Ngô Thái
(Nhà xuất bản Hội Nhà văn - 2012).
Quê hương Đất Tổ; nguyên là một đội viên, rồi là một cán bộ chỉ huy thanh niên xung phong; tiếp xúc với nhiều miền quê, nhiều con người, trải qua hơn nửa thế kỷ, thơ Ngô Thái như là bức họa muôn màu, cũng là tập tự sự về hiện thực cuộc đời đã đi qua. Như vậy, có thể nói được rất nhiều điều về thơ Ngô Thái.
Tuy nhiên, khi giới thiệu một tập thơ nào đó, tôi cố tìm ra những nét riêng của tập thơ ấy, chứ không đề cập tràn lan tất cả những gì có trong tập thơ, ngay cả những điều rất đáng được nêu lên - chẳng hạn, trong tập thơ này là về cuộc đời của người đội viên, người cán bộ thanh niên xung phong; về quê hương Đất Tổ; về Tổng Công ty Giấy Bãi Bằng . Những gì đáng lưu ý trong thơ Ngô Thái?
Về bạn, với bạn – đúng như tựa đề tập thơ ghi.Theo trình tự của tập thơ, ta thấy rõ điều đó.
Với Sĩ Tân, Ngô Thái đi Chợ Viềng; tặng N H và “Hẹn; với Diệu Thu là “Nửa nào…?”; tặng cháu Kim Chuyền “Ngời ánh gương”. Với Vũ Giang – người bạn thơ, bạn đời thân thiết, Ngô Thái có “Quê hương”:
Minh Nông…
Mùa gặt tôi về
Đường làng ngõ xóm bộn bề rạ rơm
Thoảng mùi gạo mới cơm thơm
Dẻo thơm giống lúa Nàng Hương quê nhà! Và để rồi, ở phần họa thơ, Vũ Giang có đến bốn bài thơ họa thơ Ngô Thái như “Đang độ trăng tròn”,”Tìm nhau mai hậu”, “Kỷ niệm tháng năm”. Và Bởi em màu tím” với lời thơ nồng nàn:
Nhớ nhành hoa tím thương yêu
Ngẩn ngơ trong dạ một chiều đầy vơi
Tím lòng tím cả mây trời
Gửi bông hoa tím một lời thủy chung.
Ngô Thái còn có thơ với nhiều bạn thơ khác nữa: Cúc Nguyễn, G7, Ngô Đức Tâm, Ngô Toàn Thắng (và được Ngô Toàn Thắng viết nhiều về anh ở phần giao lưu và bình luận thơ Ngô Thái), Thang Ngọc Pho, Phan Chúc, Mai Ngân, Bạch Thiên Hương, P.N và N. H, Phạm Huy Thông, Đinh Phạm Thái, Bành Thanh Bần, Off Mùa Thu 2012…
Qua đó, thấy rõ, thơ Ngô Thái thể hiện tính thân thiện và tình thân ái với bạn trên thơ và bạn trong đời thật bao la và sâu nặng.
2. Với tinh thần ấy, Ngô Thái có nhiều bài thơ như là chân dung các cô gái xinh đẹp.
Về hình thể:
Tuổi em đang độ trăng tròn
Vai trần đã vậy, yếm còn hẹp ngang!
Nước da trắng nõn mịn màng
Hồn căng sức trẻ…khuôn vàng thơ ngây
(Tuổi trăng tròn)
Hay:
Vô tình. Một khoảnh khắc thôi!
Em. Khuy áo ngực buông lơi chưa cài
Ửng hồng e lệ mắt nai
Tim anh loạn nhịp. Bởi ai hớp hồn?
(Khoảnh khắc)
Về tâm hồn:
Mới qua tuổi trăng tròn
Tâm hồn em trong trắng
Một tình yêu say đắm
“Lỡ nhịp” bởi chiến tranh
Bước qua tuổi xuân thì
Còn nét duyên con gái
Vị hương đời để lại
Vơi nỗi buồn cô đơn
(Hương đời)
Về điều này, thấy rõ Ngô Thái là một nhà hội họa say tìm cái đẹp, mà trong trường hợp ở đây là cái đẹp của người phụ nữ. Điều đó cắt nghĩa thêm về tình đời tình người thắm đẫm trong nhà thơ Ngô Thái.
3.Những gì ta đã nói về thơ Ngô Thái là cảm xúc trào dâng được bộc lộ về (và với) con người. Song hành với đó là nỗi niềm trầm lắng mà ít ai nhận ra ở nhà thơ. Ngô Thái thắp hương khấn vợ:
Anh thắp lên một nén hương trầm
Mong khói nhang gửi lòng anh thương nhớ
Vượt qua bờ âm dương cách trở:
“Vĩnh viễn trường tồn –Em Người Vợ Đảm Đang) (Nén hương trầm)
Đeo một nỗi buồn ở tuổi già, nhà thơ căn dặn các con hãy thông cảm với mình về những gì bất ổn sẽ xảy, rồi kết luận như là lời cầu xin kẻ hậu thế:
Hãy tiếp sức cho Cha những bước đường còn lại
Để Cha vui đi hết chặng đường đời
Cha yêu các con – một tình yêu bất tận
Thương các con – Cha nhắn gửi đôi lời!
(Tâm sự tuổi xế chiều)
Vậy đó, một tâm hồn thi ca phơi phới, xôn xao xen với nỗi niềm, trầm lắng được thể hiện khá chuẩn chỉnh và hấp dẫn. Là người làm thơ Đường luật, Ngô Thái sử dụng ngôn từ và vần luật khá mực thước, với các dạng thơ khác nhau: Thơ lục bát; thơ khổ với dòng ở mỗi bài có số chữ khác nhau; thơ tự do…phù hợp với ý tưởng thi ca của từng bài thơ nhất định.
Cảm ơn và chúc mừng nhà thơ Ngô Thái về tập “Thơ và bầu bạn”. Chúc nhà thơ giành được nhiều thành công hơn nữa trên con đường sáng tạo thi ca của mình.

Mai Thanh
Nguyên Giám đốc nhà XB Lao động
Nhà thơ – Nhà phê bình văn học

XƯỚNG HOẠ THƠ ĐƯỜNG: NGÔ THÁI - THANH THỐNG

MỜI HOẠ THƠ TÚ XƯƠNG
(Bùi Nguyệt (Chemnitz-CHLB Đức)
THƯƠNG VỢ
Quanh năm buôn bán ở mom sông
Nuôi đủ năm con với một chồng
Lặn lội thân cò khi quãng vắng
Eo sèo mặt nước buổi đò đông
Một duyên hai nợ âu đành phận
Năm nắng mười mưa dám quản công
Cha mẹ thói đời ăn ở bạc
Có chồng hờ hững cũng như không
Tú Xương
Bài hoạ của: Ngô Thái

PHẬN BẠC
(Hoạ: Thương Vợ)

Bươn chải đầu ghềnh đến cuối sông
Đàn con nheo nhóc bận thêm chồng
Thân Cò lận đận nơi đồng vắng
Kiếp Vạc dãi dầu chốn chợ đông..
Vất vả đành lòng không tiếc sức
Khó khăn phải chịu chẳng nề công
Giữa đường đút gánh, càng cơ khổ…
Ngửa mặt kêu trời…có thấu không.!?
Ngô Thái – Phú Thọ


BÀI HOẠ: BICH YEN NGUYỄN
(HOẠ PHẬN BẠC NGÔ THÁI)

CANH TRƯỜNG
Oằn gánh vai gầy ở triền sông
Trời đêm bóng toả lụn bên chồng
Bao ngày chống chọi thu vàng võ
Những buổi đeo đòn hạ tím đông
Kiếp bạc cam đành đeo nỗi bỏ
Duyên đời chịu khổ níu niềm công
Tình giăng vạn cảnh buồn cay đắng
Liễu gục canh trường tủi ái không.
Bichyen Nguyen


Bài Hoạ: Thanh Tống
HOẠ Y ĐỀ: THƯƠNG VỢ
Thanh Tống

Xuôi ngược tảo tần phia mé sông
Chăm con lại một mực thương chồng
Áo cơm tối mắt trưa mùa hạ
Quang gánh oằn vai buổi cuối đông
Sý tử tám lần mong đỗ đạt
Tao khang đậm nghĩa âu duyen nợ
Nuôt lệ đêm dài…khốn khổ không
-ĐT: 0963 444 411-ĐC:505 Phạm Văn Đồng-
P.Trần Hưng Đao. TP Kon Tum.

XƯƠNG HOẠ ĐƯƠNG THI: NGỌC CHÂU - NGÔ THÁI

BÀI XƯỚNG CỦA NGỌC CHÂU – HẢI PHÒNG
SÔNG THU
Sông giã từ mà còn ngoái lại
Thuyến buông neo tiếc bóng hình ai…?
Bến thu xào xạc hàng lau héo
Đá lạnh buồn se vết nứt dài
Nước biếc lững lờ trôi quá vãng
Bờ xanh lặng lẽ ngó tương lai
Thi nhân đơn độc bên triền vắng
Hồn tựa dòng kia muốn tách hai…
N.C


BÀI HỌA CỦA NGÔ THÁI – PHÚ THỌ
SÔNG THU

Nhớ quê lâu lắm về thăm lại
Cảnh cũ còn đây vắng tiếng ai…?
Dốc đá rêu phong hoài niệm cũ
Bờ sông trầm lặng tháng năm dài
Đôi bờ xanh mướt triền ngô mớ
Mấy thửa vang ươm sóng lúa lai
Ấm đậm phú sa hồng bãi nổi
Sông Thu dòng mopotj bỗng chia hai…!
N.T