Thứ Năm, 19 tháng 8, 2010

VỊNH TRĂNG (Họa thơ NTT)



Một buổi chiều Thu thấy Vất Vơ


Thong dong tản bộ cố mong chở


Cây thưa lúp súp ven ngang dậu


Cỏ rậm vươn cao sát dọc bờ


Thiếu nữ mơ màng trong mộng ảo


Nhà thơ suy tưởng giữa trời mơ


Dâng trào cảm xúc về quê Mẹ


Lướt sóng cùng Trăng, họa tứ thơ


Hoangnhung2.jpg


(Ảnh minh họa)
 

Thứ Hai, 16 tháng 8, 2010

THĂM QUÊ

 


Ta về chốn cũ sớm tinh mơ


Cấp bốn – Nhà xây thoáng bụi mờ


Khế ngọt đầu hồi đang ngóng đợi


Hoa thơm cuối ngõ vẫn mong chờ


Bồi hồi chốn cũ còn lưu luyến


Xúc động nơi đây chẳng hững hờ


Cảnh vật tình người do tạo hóa


Bâng khuâng đặt bút hoạ vần thơ


 


 

Thứ Sáu, 13 tháng 8, 2010

NGHIỆP BUÔN (Họa Pt)

Cái nghiệp kinh doanh phải gặp thời

Thương trường – đấu trí chớ buông lơi


Cạnh tranh lành mạnh thường thua lỗ


Tráo trở  ranh ma lại đượclời


Trúng quả tươi như hoa dịp tết


Sa cầu héo tựa bóng không hơi
Xin nhớ điều này đừng quên nhé


Cái nghiệp kinh doanh phải gặp thời


          

Thứ Hai, 9 tháng 8, 2010

TRĂNG & NGƯỜI



Ảnh NSNA Ngô Toàn Thắng


1- Trăng Xưa


Tuổi thơ chạy nhẩy ngoài đồng


Dưới Trăng cùng bạn lội sông tắm truồng


Lớn khôn nhập ngũ lên đường


Vầng Trăng là bạn dặm trường gian nan


Bao năm gió núi mưa ngàn


Vầng Trăng chia sẻ cơ hàn gian truân


Trăng nâng nhịp bước hành quân


Trèo đèo lội suối vang ngân giọng hò


Mỗi lần lập chiến công to


Trăng cùng với lính hát hò thâu đêm


Lán thưa Trăng thức bên thềm


Canh cho người lính êm đềm mộng mơ


Trăng đi vào những vần thơ


Tâm hồn lính trẻ vô tư yêu đời


Trăng soi gương mặt sáng ngời


Vầng Trăng tình nghĩa một thời không quên


moon-photo03.jpg


2-Trăng nay


Phố phường chật chội bon chen


Nhà lầu, Cao ốc, ánh đèn sáng trưng


Trăng lên...e ngại, ngập ngừng


Chẳng ai để ý "người dưng" qua nhà


Đến khi mất điện mới la


Cao tầng, Biệt thự...nhập nhòa tối om


Vội vàng mở cửa ra nhòm


Sững sờ bắt gặp Trăng tròn ngoải hiên!



Vũ điệu sông quê (Ảnh NSNA Ngô Toàn Thắng)


TRĂNG VÀ NGƯỜI – LỜI TÂM SỰ DỊU ÊM


  LỜI BÌNH CỦA NĐTHS - NGÔ TOÀN THẮNG


        Nếu chỉ đọc
lướt qua TRĂNG VÀ NGƯỜI, ít ai nhận ra tác giả đang dùng hình tượng “Trăng xưa”
và “Trăng nay” để nói về sự đổi thay trong lòng người muôn ngả. Chúng ta ai chả
có một thời xưa cũ mộng mơ với tuổi thơ vô tư đầy ắp tiếng cười.


Tuổi thơ chạy nhẩy ngoài đồng,
Dưới Trăng cùng bạn lội sông, tắm truồng.


      Đất
nước rơi vào cảnh loạn lạc, chiến tranh, tuổi thơ khép lại nhường chỗ cho một
chặng đường dài chinh chiến gian nan.


Lớn khôn nhập ngũ lên đường,
Vầng Trăng là bạn dặm trường gian nan.


 Cái vầng trăng cụ
thể của tự nhiên đã quá rõ ràng và chỉ vậy thôi có gì cần lưu tâm khi mà ai
cũng tưởng biết rồi : Thời các cụ ngày xưa oanh liệt, hy sinh, dũng cảm và thật
lãng mạn, lạc quan với chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt nam - một tấm gương
ngời sáng lung linh để con cháu mỗi khi chiêm ngưỡng đều tỏ ra thán phục.


Bao đêm gió núi, mưa ngàn
Vầng trăng – chia sẻ cơ hàn, gian truân
Trăng nâng nhịp bước hành quân,
Trèo đèo, lội suối, vang ngân giọng hò


Không phải vậy. Với TRĂNG VÀ NGƯỜI, tác giả đã khéo léo
chuyển tải một nhân sinh quan cuộc sống như một lời tâm sự dịu êm, vừa như nói
riêng với mình vừa như nói với bạn đời một thời bom lửa khét nồng cây cỏ, rừng
sâu, sông, suối, gió ngàn, mưa bể…và khi thắng trận hả hê thì không thể thiếu
nhau giữa bộn bề trận mạc.


Mỗi lần lập chiến công to
Trăng cùng với lính hát hò thâu đêm


      Trăng như một con người cụ thể đã cùng
nhau nếm trải gian truân và giúp nhau vượt lên nhưng tầm thường, nhỏ nhoi của
cuộc sống để cùng vươn lên cái thanh cao mà những ngày xưa ấy gọi là lý tưởng.
Lý tưởng nào có gì xa xôi viển vông đâu Trăng ơi! đó là giải phóng quê hương,
giải phóng con người ra khỏi cảnh lầm than, cơ cực dưới những bạo tàn, khốc
liệt do bọn xâm lược ngoại bang gây ra trên mảnh đất con Lạc cháu Hồng. Cùng
sinh ra trong cái bọc trăm trứng nên gọi nhau là “ĐỒNG BÀO”, thế mà lại cầm vũ
khí đâm chém lẫn nhau, gây nên bao cảnh tang thương, tàn lụi; còn Trăng thì vẫn
thủy chung tử tế như tình đồng đội cùng chung chiến hào. Sự nhân cách hóa cho
Trăng không thể độc đáo hơn và thật mới tôi chưa gặp bao giờ trong thơ văn mà
tôi đã được xem:


Lán thưa trăng thức bên thềm,
Canh cho người lính êm đềm mộng mơ.


      Thực ra Trăng là một người lính khác đứng
gác trong đêm để đồng đội được êm đềm trong giấc ngủ mộng mơ và ngày mai khi
trận đánh bắt đầu khí phách của các anh hiên ngang khiến kẻ thù khiếp sợ. Nhưng
đêm nay trong giấc ngủ mộng mơ, Trăng và người giao hòa chất phác, hiền khô  :


Trăng đi vào những vần thơ,
Tâm hồn lính trẻ vô tư yêu đời.
Trăng soi gương mặt rạng ngời 
Vầng Trăng tình nghĩa, một thời thân quen


      Đó là một phần cảm xúc mà tác giả nói về
kỷ niệm “Trăng xưa” mà cả tác giả và người xem đều cảm thấy “thòm thèm, xao
xuyến…”.Tôi nghĩ có lẽ thế là đủ để cho mỗi chúng ta sẽ còn tự cảm nhận thêm
theo cách của riêng mình.


      Nếu chỉ thế thôi thì có gì đáng lưu tâm
người xem đây nhỉ? cũng chỉ bâng khuâng, man mác, bồi hồi bồng bềnh xao xuyến
cùng trăng ai mà chẳng có những lúc như vậy trong hành trình suy cảm đêm đêm
khi trăng lên vời vợi gợi bao niềm lâng lâng nơi hồn ta thảng thốt.


      Phần “Trăng nay” chỉ với 08 câu lục bát
(bằng một nửa “Trăng xưa”-16 câu), nhưng ý thơ đột ngột chuyển sang một tình
cảm mang chất trí tuệ, trải nghiệm những băn khoăn không dễ lý giải. Sau chiến
tranh, vầng trăng vẫn vậy chỉ có con người là đổi thay. Người còn người mất kẻ
giàu, người nghèo. Kẻ có quyền cao, chức trọng về ở nhà lầu, cao ốc, nơi phố
phường chật chội bon chen. Người lính trở về nơi đồng nội chân quê vẫn thường
mong một ngày ra phố chơi thăm đồng đội cũ. Biết đâu trong những lần thăm ấy họ
không còn,hay không muốn “nhận ra nhau” và coi như “người dưng, nước lã” chăng?
Có lẽ tác giả đã có lần như vậy khi tìm đến “cầu cạnh” đồng đội xưa nay đang
đảm trách chức trọng quyền cao nhằm tìm kiếm một cơ hội cho con cháu đang cần
vươn tới những hoài bão ước mơ bay cao, bay xa trên con đường tương lai rộng mở?
Chí ít cũng là một lần tao ngộ đồng môn, đồng tuế, đồng ngũ v.v… và “Trăng xưa”
lên thành phố người đông, ánh điện sáng trưng và có thẻ rơi vào cảnh “người
dưng”,e ngại ngập ngừng:


Phố phường chật chội, bon chen.
Nhà lầu, Cao ốc, ánh đèn sáng trưng.
Trăng lên… e ngại, ngập ngừng.
Chẳng ai để ý "người dưng" qua nhà.


      Mất điện ! Ôi thật độc chiêu. Một cái cớ
đột ngột tung ra gây ấn tượng và lại còn kêu la nữa chứ. Ai la nào đành rằng
người thành phố quen ánh điện rồi mất điện ai chẳng la lên : Lại mất điện rồi
chán quá cơ! Khi ngập chìm trong cảnh nhập nhòa, tối om ấy thì mọi thứ đều như
nhau, đều âu sầu, tăm tối. May thay còn có ánh trăng vẫn hồn nhiên, vô tư,
thanh thản tít trên trời cao. Một thứ ánh sáng le lói luồn nhẹ qua ô chớp cửa
sổ hút con người vào đó và dẫn tới hành động cũng đột ngột không kém: “Vội vàng
mở cửa ra nhòm” để rơi tòm vào nỗi “sững sờ”. Thì ra đã bao ngày qua ta quên
mất một : “người bạn đã từng thân quen” – TRĂNG TRÒN  - Đong đầy bao kỷ niệm tình người một thời
gian khổ cơ hàn bên nhau.


Đến khi mất điện mới la
Cao tầng, Biệt thự...nhập nhòa tối om
Vội vàng mở cửa ra nhòm
Sững sờ bắt gặp Trăng tròn ngoài hiên!


Viết đến đây tôi không thể nén lòng mình và những giọt lệ
đang trào ra khi nghĩ về những người đông đội nằm lại mãi mãi trên chiến trường
xưa. Trăng vẫn luôn là người bạn thủy chung nâng linh hồn họ bay về nơi cực lạc
công bằng. Còn những người đồng đội cao sang, đang sống nơi làu son, gác tía
chắc sẽ chỉ nhớ đến Trăng khi mất điện thôi ư ???


Cảm ơn nhà thơ Ngô Thái đã cho chúng ta thưởng thức một lời
tâm sự dịu êm về nhân sinh quan cuộc sống.
















Thứ Ba, 3 tháng 8, 2010

TƠ VƯƠNG

hh6_280553550.jpg


Ảnh minh họa


Vầng Trăng đẹp tựa bài thơ


Để cho anh cứ ngẩn ngơ nhớ mình


Nhớ hôm gặp ở sân đình


Ra về anh thấy lòng mình tơ vương


Nhớ em đôi mắt dễ thương


Cùng nhau dạo bước trên đường cọ xanh


Chia tay lòng dạ chẳng đành


Hẹn em gặp lại quê anh hội làng...



Ảnh NSNS Toàn Thắng


HỌA: NGÔ TOÀN THẮNG


Ai sinh ra cái vầng trăng?
Để anh cứ phải nhùng nhằng, vẩn vơ.
Loay hoay tìm một tứ thơ
Tả trăng là để tảng lờ đó thôi.
Thực ra lòng vẫn bồi hồi,
Dưới trăng có bóng ai ngồi đợi trăng.
Là em hay bóng chị Hằng?
Để ai thấp thỏm…Mây giăng, trăng mờ.
Gió ơi! đừng có ngẩn ngơ?
Trở mây bay tới bến bờ sông ngân.
Để trăng lại sáng trong ngần,
Cho anh ngắm một thiên thần dưới trăng...



"Thiên thần dưới Trăng"


moon-photo02.jpg

Thứ Bảy, 24 tháng 7, 2010

HOÀI NIỆM (HỌA)




Ảnh Blog Ngô Toàn Thắng tặng

Trường Sơn thuở ấy nhớ nhung hòai
Nhớ những chiều tà - Nhớ sớm mai
Núi thẳm đêm Đông - Vang tiếng Cuốc
Rừng sâu chiều Hạ - Rộn chân Nai
Sóng cồn dào dạt - Da anh sạm
Gió thổi mơn man - Tóc chị dài
Chốn ấy ghi sâu bao kỷ niệm
Bồn chồn ta bỗng nhớ thương ai?

000013-9.jpg

Thứ Tư, 21 tháng 7, 2010

TRƯỜNG CA TNXP 253 ANH HÙNG





CON CHÁU LẠC
HÔNG
TRÊN   ĐỈNH   PA   -   PÔNG


TÁC GIẢ : NGÔ THÁI - TNXP 253 ANH HÙNG



Xin vui lòng click vào ĐÂY để xem lời bình
của NGƯỜI ĐẤT TỔ HOANG SƠ - TNT

CHƯƠNG
MỘT: LÊN ĐƯỜNG


Mùa
Thu năm một chín bảy hai,               


Đất nước gồng
mình
trong cuộc chiến kéo dài.


Gian khổ, hy sinh
không thể nào kể xiết.


Làm theo lời Bác
Hồ đã vang lên tha thiết:


“Dù phải đốt cả
dãy Trường sơn,


cũng quyết giành
độc lập, tự do”.


Cả dân tộc vùng
lên như biển lửa xô bờ…


Từ những thôn
làng
vùng quê hương đất Tổ,


Con cháu Lạc Hồng
Ký đơn bằng máu đỏ,


Tình nguyện đi
trong đội ngũ điệp trùng.


Tạm biệt quê cha,
Đất
Tổ vua Hùng


Gác tình riêng,
lên
đường vào tuyến lửa.


Đội Thanh niên
xung phong 253 hình thành từ đó.


 


Trải bao thăng
trầm cùng Tổ quốc thân yêu.


Gian khổ, hy
sinh,
mất mát đã nhiều,


Chiến công mãi
sáng ngời trang sách mở…                                  


Lá ngụy trang xôn
xao đường đất đỏ.


Lệnh hành quân xao động nước dòng Lô,


Nơi in đậm chiến
công đánh Pháp năm xưa:


chân mộng, 
Cầu Hai,
Liên
Hoa,
Trạm Thản.


 


Dưới trời xanh
trong mùa thu tháng Tám


Gió lộng, cờ bay,
rung nhịp bước quân hành.


Cả nước sục sôi
rực lửa chiến tranh.


Đâu có giặc là
nơi
ta thẳng tiến.


Nhiệm vụ phân
công
xuyên rừng, mở tuyến.


Hướng hành quân  tiền tuyến  vẫy chào.


Đường ta đi về
phía bạn Lào.


Vượt núi cheo
leo,
vượt bao ghềnh thác.


Câu hát xòe hoa,
nghe lá rơi xào xạc,


Cô gái Thái chia
tay trao gối cỏ rừng,


Một sợi chỉ hồng,
một
câu hát bưng lưng,


Buộc
cổ tay thay bao lời hẹn ước.


Con
Lạc cháu Hồng đang tiến lên phía trước.


Đèo
Pa Pông biên giới trập trùng mây.


Sự
tích anh hùng khởi sắc cũng từ đây.



CHƯƠNG HAI: VƯỢT BẮC TRƯỜNG SƠN



Những
con đường hướng về nơi tiền tuyến,


Trên trời cao máy
bay thù - lũ quạ đen bay liệng.


Đội lá xuyên rừng
Piềng Vế rất gian nan.


Qua cửa Hồi xuân ì
ạch bánh xe lăn.


Tiếng chim rừng
kêu:“Bắt
cô trói cột”.


Anh bạn làng chài
đổi thành:”Khó khăn khắc phục”.


Đường hành quân
rộn tiếng cười vang.


Khúc quân
hành
rung rinh là ngụy trang.


Lưng sườn núi mây
bồng
bềnh, bảng lảng.


Đèo Na-mèo, cheo
leo bên vực thẳm.


Dốc ngoằn nghoèo
quanh dòng nước Xiềng-Luông.


Đêm cuối thu,
trăng
mờ đặc quánh sương.


Một chùm sáng
vàng
đèn gầm lấp lóa.


Zin ba cầu gầm gừ
leo dốc đá,


Xuyên màn đêm
vượt
núi, băng đèo


Trời đen ngòm –
màn đêm bao phủ


Phía xa xa những
cánh rừng lập lòe lửa đỏ,


(Bản Lào nào
đang tranh thủ đốt nương)?.


Xe và người mệt
nhoài thở dốc…


Rồi chập chờn
trong giấc ngủ mờ sương!


Em gái Phù Ninh mơ
sắn lùi quê hương,


Anh bạn Lâm thao
nhớ mùi cá nướng,


Trai bản Thanh
sơn
khoe món măng rừng đắng,


Gái Phủ Đoan
rằng:
“Bưởi Chi Đán ngọt thơm”,


Hạc trì tuyệt vời
đặc sản Hồng ngâm,


Cá Anh vũ tiến
vua
và rất nhiều thứ nữa…


Sản vật quê – mỗi
vùng mỗi vẻ


Thanh Thủy, Tam
Dương, Lập Thạch, Vĩnh Tường …


Tình đất,tình
người cùng ta tới tiền phương


Kỷ niệm quê hương
dội về trong nỗi nhớ.


Nâng bước chân ta
vượt qua bao gian khổ


Đường hành quân
xa
chợt thấy thêm gần.


                         
             


Vượt dốc
Pha-la-đây, lại xuống lạch ngầm


Qua đỉnh Phu-lau,
Nậm-Nơm
thác lũ.


Nắng thu nhuộm
vàng những cánh rừng lá đỏ,


Nhuộm tím dòng
suối
nhỏ lượn sườn non.


Vết chân người
đi,
vẽ thành nét đường mòn.


Đường ra trận nhìều nơi như thắng cảnh.


Dù phía trước sẽ
là ngàn trận đánh,


Ta vẫn tự hào:Ôi Tổ quốc đẹp sao...! 


                                              


Dãy núi Trường
sơn
– biên giới Việt – Lào,


Đã chứng kiến bao
thăng trầm, nghiệt ngã.


Như cánh cung
gồng
mình ra biển cả.


Ta đi trên đỉnh
đầu
phía Bắc dây cung.


Một nửa giang sơn
đang rên xiết khôn cùng,


Trong lửa đạn
bom,
trong vòng vây hãm.


Một nửa trời nam
mây mù ảm đạm.


Quyết tâm chiến
lược mở đường,


Nối hậu phương
liền với tiền phương.


Con đường vắt
trên
đỉnh Trường sơn mang tên của Bác.


Đường mòn Hồ Chí
Minh điệp trùng vang câu hát-


Khúc quân
hành:Giải phóng miền nam.


Ta đứng đây trên
mũi nhọn hiên ngang,


Cuộc chiến đấu
mấy
ngàn ngày không nghỉ.   


 


Kết thúc chặng
đường vượt đèo cao, mưa ngàn, thác lũ,


Tạm dừng chân,
dựng
lán trại trong rừng.


Giữa ngút ngàn
lau
lách, tre, bương,


Bom, mìn địch ẩn
sâu trong lòng đất.


Mỗi bước đi bao
hiểm nguy rình rập,


Mỗi nhát cuốc mở
đường không thể chủ quan.


Nếu không may một
tiếng nổ đoàng,


Bao đồng đội hy
sinh uổng mạng.


 


Hoàng hôn buông
giữa rừng sâu chạng vạng,


Bát canh rau rừng
san sẻ cho nhau.


Quên làm sao
những
kỷ niệm ban đầu,


Anh bộ đội Pa Thét
Lào mỉm cười:


Săm Pai đồng chí!


Hai Tổ quốc thắm
thiết tình hữu nghị,


Vai kề vai trong
gian
khó,cơ hàn.


Đã bao đời chung
sức, sẻ san,


Chiến đấu chống
kẻ
thù xâm lăng bờ cõi


Vũ điệu Lăm-Vông
trong đêm trăng vời vợi.


Bát
rượu men nồng mừng vui chiến công chung.

 

CHƯƠNG BA: MỞ CUNG ĐƯỜNG
MỚI



Hướng tiền phương trên
cao điểm trập trùng,


Mở rộng con đường
xuyên rừng, nối liền biên giới.


Xẻ núi, san đồi,
mở những cung đường mới.


Nhiệm vụ được
giao, khó mấy cũng hoàn thành.


Giữa muôn trùng
khốc liệt chiến tranh:


Trên trời cao
OV-10 ngày đêm rình rập,


Trong rừng sâu,
Phỉ
Vàng pao bất ngờ đột nhập,


Bom nổ chậm, các
loại mìn rải kín lối đi,


Mưa rừng thiêng,
nước
khe độc hiểm nguy,


Nắng cháy da, gió
khô lùa bỏng rát,


Bất chợt máy bay
thù rội bom oanh tạc…                             


Trên đỉnh cao mây
ngang thắt lưng người,


Gió núi vờn bay
mái
tóc, em cười.


Câu hát xoan quê
mình vọng vào vách núi.


Chợt nhớ ngày
cùng
chăn trâu, hái củi


Cùng vào rừng ăn:
măng sặt, măng giang.


Chiều về lùa trâu
qua
sông nhỏ ven làng.


Nắng quê hương nhuộm
mặt
nước vàng lấp loáng.


Dòng thời gian
trôi
qua từng năm tháng.


Mỗi khoảnh khắc
thành kỉ niệm khó phai… 



Vừa trải qua một
chặng đường dài,


Chưa kịp nghỉ
ngơi
đã lao vào “trận đánh”.


Nhanh chóng làm
quen với rừng sâu hẻo lánh.


Đêm đêm vọng về
tiếng vượn hú, chim kêu.


Nhiều khi thú dữ
chạy quanh lều,


Lẫn lũ Phỉ bất
ngờ
tập kích.


Vừa mở đường, vừa
sẵn sàng đánh địch,


Một ngàn hai
trăm,
hai muơi mốt con tim


Là con cháu Lạc
Hồng, son sắt một niềm tin:


“Được
con đường, được con người, được tình hữu nghị”.


Lời bác dạy đồng
thời là chỉ thị:


“Thương
nhau mấy núi cũng trèo,


Mấy
sông cũng lội mấy ngàn đèo cũng qua.


Việt
Lào hai nước chúng ta,


Tình
sâu hơn nước
Hồng hà-Cửu long”.



Trên đỉnh đèo cao
hơn ngàn mét: Pa-Pông,


Sức lao động hăng
say chưa từng có.


Nhiệt huyết tuổi
xuân nóng bừng lửa đỏ,


Xua tan màn đêm
giá
lạnh sương mờ,


Dệt vào con đường
từng câu hát, vần thơ.


Mỗi mét vươn cao
dạt
dào gió núi.


Mỗi tấc đất đỏ
ngời cung đường mới,


Thấm đượm mồ hôi,
xương
máu bao người.


Ghi dòng chữ vàng
trang sử mới tinh khôi.


Sự tích anh hùng
có nắm đất khét nồng lửa cháy,


Có tiếng hát của
những con người ấy,


Trên đỉnh đèo
biên
giới đẹp tươi.


Đây đỉnh cao lẽ
sống làm người.


Đây mũi nhọn cuộc
đấu tranh vì lý tưởng,


Nơi dạy ta làm
con
người có tâm thành, đức sáng,


Trước khi trở
thành
những anh hùng.


Tất cả vì mục
đích
cuối cùng:


“Các
Vua Hùng đã có công dựng nước,


Bác
cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước”.


 


Lời nguyện thề
thành ngọn đuốc lửa thiêng,


Soi sáng mọi con
đường ta vững bước đi lên.


Cung đường mới có
lời Người dẫn lối,


Có hào khí cha,
ông như ngút ngàn gió thổi,


Có tình làng,
nghĩa nước gửi theo;


Thành sức mạnh
diệu
kỳ, vuợt ghềnh thác cheo leo;


Thành câu hát:
“Trên
đỉnh đèo Pa-Pông  ta hát…”


         


Tiếng mìn nổ 
mở đường, phá đá 


Vọng tới Nà-mèo,
Mường-liệt…dội vang


Rừng biên giới
rung
nhịp sống rộn ràng.


Ánh đuốc sáng như
hoa đăng ngày hội.


Không quản mưa
tuôn, đường trơn, lầy lội,


Thông đường, mở
tuyến xe qua.


Bạt ta luy, hạ độ
cao những đoạn dốc vào cua,


Bắt tay áo
nghiêng
làn đường đúng độ.


Đốt đuốc thâu
đêm,
khẩn trương rải nhựa.


Trời đổ mưa,cởi
áo
che đường.


Những tấm lưng
trần gồng mưa gió, kiên cường,


Như Thạch Sanh
thời đại Hồ Chí Minh - trung dũng.


Lửa lấp lóa màu
da
nâu, dạn dày mưa, nắng.


...Bình minh lên rực
hồng sau cơn mưa.


Cung đường mới
mượt
mà ngọn lau thưa.


Những đám mây
bông,
bồng bềnh ngũ sắc.


Ngỡ tưởng trong

nhưng lại là sự thật.


Cảnh thần tiên
hiện giữa đời thường,


Bên những con
người dầu dãi gió,
sương.                                  


Niềm vui lớn nhân
thêm tình Quốc tế.


Trên đỉnh đèo đón
nhận niềm vinh dự:


Lãnh tụ cấp cao
hai nước ghé thăm.


Lời Tổng Bí thư
căn dặn ân cần:


"Mở
đường giúp bạn là góp phần đánh giặc


Kẻ
thù chung của hai nước Việt-Lào


Con
đường này là mong ước khát khao


Tình
hữu nghị mãi
ngàn đời thắm thiết"…

Lời Hoàng Thân nêu nghĩa tình đặc biệt:


“Cao
hơn núi,dài hơn sông,


Rộng
hơn biển cả,sáng hơn trăng rằm


Ngát
thơm hơn những loài hoa thơm nhất…”


 


Những lời nói ân
cần sâu sắc,


Làm nức lòng
người
trên đỉnh núi biên cương,


Đang ngày đêm xẻ
núi mở đường:


“Chân
đạp mây,tóc vờn gió núi”


“Sẻ
nửa cọng rau, chia đôi hạt muối”


“Moi
gan suối, mổ bụng đồi…”


Nối mạch máu giao
thông ngang dọc ngược xuôi


Thế trận liên
hoàn
bủa vây quân giặc


Nối tiền phương
với hậu phương vững chắc


Nối tình người đã
bao đời gắn bó yêu thương


Thế
đứng tự hào bên bờ Thái Bình Dương.



CHƯƠNG
BỐN: TRƯỜNG HỌC LỚN



Những chàng trai,

gái độ tuổi xuân chớm nở


Lần đầu xa nhà,
chưa vơi nỗi nhớ,


Công việc bộn bề
bao bỡ ngỡ, khó khăn.


Cuộc sống từng
ngày chồng chất gian nan.


Một người ốm đau,
bao người lo lắng.


Không tránh khỏi
phút bi quan, giao động:


Cuộc chiến còn
dài
tương lai sẽ ra sao?


Đâu rồi em –
những
cô gái má đào?


Mái tóc mây ngày
nào, rụng dần sau cơn sốt.


Làn da trắng hồng
chuyển sang màu tái nhợt,


Vẫn đọng nụ cười
tươi
rói trên môi.


Câu hát dân ca
nghiêng ngả nắng lưng đồi…        


Cảnh tượng đau
thương quê hương vọng lại:


Bầy em thơ mắt
xoe
tròn sợ hãi,


Khi máy bay thù
tàn phá làng quê.


Đàn bò chạy nhớn nhác chân đê.


Mặt nước sông quê
máu hồng loang quặn sóng,


Mái tóc mẹ bạc
dần, lặng thầm trông ngóng,


Những đứa con nơi
mũi đạn, hòn tên.


Nước mắt lưng
tròng, thao thức đêm đêm…


 


Lời thề nguyện
lúc
lên đường vang mãi:


“Sống,
chiến đấu, lao động, học tập


theo
gương Bác Hồ vĩ đại”.


Quyết xứng danh: “Nòi giống Tiên Rồng”.


Dương cao lá cờ:”Thanh niên xung phong”,


Trên trận tuyến
chống kẻ thù xâm lược.


Khắc phục khó
khăn,
tiến lên phía trước.


“Đâu
cần thanh niên có,


việc
gì khó có thanh niên”.


Cờ Đoàn tung bay
trên khắp mọi miền.


Trường học lớn là
chiến trường đánh giặc.


Nơi khốc liệt đạn
bom, chính là nơi thử thách.


Lửa thử vàng,
Gian
nan thử lòng tin.


“Thề
quyết tử để Tổ quốc quyết sinh”.


Ta tự hào mang
sẵn
dòng máu thắm:


“Việt
nam - Đất nước nơi đầu sóng…”,


Gái -Trai đất Tổ,
hiên
ngang, trung dũng, kiên cường.


Thắm mãi muôn đời
hai chữ: Hùng Vương. 


                                


Nhiệm vụ khó khăn
đòi hỏi thêm kiến thức.


Động não nghĩ
suy,
tìm cách làm nhanh nhất.


Tốn ít sức người
lại phải thật an toàn,


Phải đẩy nhanh
tiến độ, vượt thời gian.


Người biết trước
dìu
dắt người chưa biết.


Thực tế công
trình
bổ sung thêm lý thuyết,


Thông qua thực
hành sinh hiểu biết càng nhanh.


Giao ước thi đua
giành "cờ đỏ, bỏ cờ xanh",


Năng suất tăng
nhanh, lập thêm nhiều kỷ lục.


Mìn nổ, xe lăn,
anh đào, em xúc.


Trường học làm
người –trận tuyến chống xâm lăng.


Trường Đại học
nào
có thể sánh bằng?


Có nhiều điều
chưa
thể ghi thành sách.


Thực tế gian nan
vắt
óc tìm ra phương cách.


Cuốn sách đời bắt
đầu viết từ đây.


Để mỗi người tìm ý
đẹp, lời hay,


Chỉnh lại nghĩ
suy, xem từng hành động.


Có những việc
tưởng không còn hy vọng.


Mới hiểu thêm câu
thành ngữ dân gian:


“Cái
khó ló cái khôn”
- vượt qua mọi
gian nan.


Lời Bác dạy:”thực hành sinh hiểu biết”.


Trong hoàn cảnh

cùng khắc nghiệt,


Chỉ một con đường
duy nhất phải vượt qua.


Không nề hà, đổ
máu quyết xông pha.


Tự
khẳng định mình dù hy sinh thầm lặng.


CHƯƠNG NĂM: HY SINH VÀ CHIẾN THẮNG



Để chân lý,niềm
tin sáng ngời trong chiến thắng,


Biết bao người
cống hiến tuổi thanh xuân,


Vì Độc lập - Tự do vượt mọi gian truân


Ý trí lớn, nguyện sống vì nghĩa lớn,


Đổ máu đào, tô
thắm đường ra trận.


Đốt nén hương trầm thay nghĩa nặng tình sâu.


Một phút lặng im
tưởng nhớ, nguyện cầu…


Cho đồng đôị, các chị, các
anh đã hy sinh

trước ngày toàn thắng.


Xin nghiêng mình
đặt Những - Vòng - Hoa - Trắng.


Ngước mắt nhìn
lên
trên tĩnh lặng, thanh cao:


Những linh hồn
siêu thoát – những vì sao,


Lấp lánh, lung
linh, muôn đời, không tắt.


Khúc dân ca vẫn
reo cùng gió ngàn dào dạt,


Trở mây bay về
những đỉnh đèo.


Mãi trường tồn
bên
ghềnh đá cheo leo,


Những dấu chân
người mở đường ra trận.


Nén hờn căm, đau
thương, uất hận,


Trận chiến đấu
cuối cùng Toàn thắng đã về ta.   


                         


Đường Trường Sơn
rực rỡ cờ hoa.


“Như
có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng…”


Khúc hát ngân
vang
khắp đất trời giải phóng


Độc lập tự do
vĩnh
viễn từ đây


Một giải non sông
thống nhất về tay


Trong chiến công
chung có Đoàn ta góp sức


Đội TNXP 253 cũng
rộn
ràng náo nức


Hòa chung niềm
vui
rạng rỡ cung đường


Có niềm tự hào
người đất Tổ Hùng Vương


Con Lạc cháu Hồng


Trên đỉnh đèo
Pa-Pông
lộng gió.                     


 


Xin trân trọng
ghi
thêm dòng chữ đỏ:


“Thanh
niên xung phong thế hệ Hồ Chí Minh


Không
tiếc máu xương, ,không quản ngại hy sinh


Vì lý
tưởng – theo con đường Bác Hồ đã chọn


Dũng
cảm, ngoan cường, hiên ngang trên mũi nhọn


Cuộc đấu tranh giải phóng con người”.


Bản Trường ca
viết
về những cuộc đời,


Về một thời hào
hùng đạn, bom khốc liệt.


Xin kính dâng Tổ
Tông.


Kính dâng những
linh hồn bất diệt.


Dâng
tất cả mọi người yêu:

Hòa bình, yêu Độc lập, Tự do.



Xin chân thành cảm ơn các ban ngành đoàn thể Trung ương và địa phương, Đại sứ quán Lào tại Việt nam, nhà xuất bản Thanh niên, đặc biệt là sự giúp đỡ về chuyên môn của chiến sĩ - nghệ sĩ - bloger Ngô Toàn Thắng - Người đất Tổ hoang sơ đã tạo những điều kiện thuận lợi cho bản trường ca này đến với bạn đọc.